Làm lại ở tuổi 33 ![]()
Chào cả nhà! Mình 33 tuổi, từng có một gia đình hạnh phúc như bao gia đình khác, với 2 bé khỏe mạnh đáng yêu. Nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn, không biến cố, không lệch quỹ đạo thì thật tốt biết bao. Mình lấy chồng được 11 năm, nhưng đến năm thứ 9 thì bắt đầu gia đình có những xào xáo. Hai vợ chồng mình đang làm trên Hà Nội thu nhập ổn.
Thì đợt đó COVID nên vợ chồng mình quyết định về quê lập nghiệp hẳn luôn. Vợ chồng mình tìm việc ở quê được một thời gian thì chồng nói không muốn đi làm thuê nữa, muốn mở quán kinh doanh. Mình lúc đầu lưỡng lự không đồng ý vì lúc ấy vốn không có, lại kinh tế suy thoái mới hết dịch COVID nên có khuyên chồng từ từ tích lũy thêm. Nhưng khi đấy anh quyết tâm lắm, còn cự cãi với mình là không ủng hộ anh, cản trở anh. Thấy anh như vậy mình đã xuôi đồng ý vay mượn để anh mở quán nhậu nho nhỏ ở nhà. Cũng từ đây biến cố bắt đầu gay gắt. Thời gian đầu vợ chồng chung sức động viên nhau cố gắng. Nhưng về sau một phần áp lực kinh tế, một phần chỉ có 2 vợ chồng làm để tiết kiệm chi phí nên cả hai đều mệt. Cũng từ đó mà vợ chồng nói chuyện với nhau hay gắt gỏng. Chuyện to nhỏ đều trở thành chủ đề để chỉ trích, cáu gắt nhau. Cộng thêm mở quán nhậu nên chồng mình dần có nhiều bạn nhậu hơn, nhiều anh em hơn. Anh bắt đầu đi chơi muộn, dần dần đi qua đêm luôn. Có những hôm khách đến chồng mình ngồi uống cùng xong là kéo nhau đi hát hò. Những lần như vậy dần nhiều và dày lên. Cứ ăn xong khách khứa là bỏ luôn đi theo khách, để mặc một mình mình dọn dẹp, làm gì thì làm, cùng với 2 đứa con nhỏ.
Mình bị áp lực, hay khóc, hay buồn, nhiều lần muốn chia sẻ nhưng chồng không quan tâm, anh bỏ mặc và vẫn chạy theo ngoài kia. Mình buồn chán, vợ chồng cãi nhau rất nhiều. Mình bỏ không làm cùng chồng nữa mà xin đi làm công ty. Có lẽ đây là sai lầm của mình, là bước đầu đẩy gia đình mình tan nát. Mình đi công ty làm, chồng ở nhà làm một mình, có thuê thêm người làm theo tiếng. Nhưng đa phần là một mình, anh bắt đầu chán, bỏ bê hàng quán, đi chơi nhiều hơn, không về nhà. Lúc đó mình lại chỉ chăm chăm nghĩ chồng sai, muốn chồng về và nhận ra lỗi sai của mình mà làm lại. Nhưng chồng mình sĩ diện cao nhất, định không chịu xuống nước. Rồi mâu thuẫn vợ chồng ngày càng lớn, khoảng cách nhiều, mất kết nối.
Rồi chuyện gì đến cũng đến, người thứ ba xuất hiện là một cô tay vịn quán hát. Kèm theo anh báo vỡ nợ do chơi cờ bạc mạng. Nhưng anh không nói nợ bao nhiêu, chỉ về hối thúc vay tiền để trả nợ, như một kiểu ra lệnh chứ không hề có thái độ ăn năn. Mình cũng là đứa ngang lì, thấy chồng như thế vẫn muốn anh phải mở lời nhận sai mới được. Nhưng anh không làm thế.
Sau đó mình có đứng sau vay giúp anh một vài món nhỏ, nhiều nhất 50 triệu, nhưng không ra mặt giúp, mà đưa cho bố mẹ chồng để giúp anh, vì mình giận và muốn anh hiểu nếu anh không mở lời với mình thì mình không giúp. Nhưng thật ra mình vẫn âm thầm cố gắng mặc dù những khoản đó không phải nợ chính của anh. Đó là cái ngu tiếp tục. Khoảng thời gian đó anh vẫn qua lại với người thứ ba, bỏ bê, không hề quan tâm đến mẹ con mình. Chỉ lúc nào cần tiền anh mới hỏi đến. Nếu mình từ chối thì bố mẹ, anh em nhà mình sẽ bị đào bới lên tận ngọn cây ngồi hết. Mình trở nên trầm cảm, ngày càng u uất. Chuyện kéo dài gần 2 năm kể từ ngày mở quán. Cách đây hơn 6 tháng mình làm đơn ly hôn vì không chịu đựng được nữa. Nhưng chồng mình không ký, không hợp tác, và mình làm đơn phương. Mình nuôi 2 con, không yêu cầu chu cấp, không có tài sản chung, mình bỏ lại tất cả ra đi với 2 con. Thật lòng mình còn thương chồng sau bao nhiêu chuyện, nhưng cứ như mình còn nợ anh vậy.
Ly hôn mình cứ tưởng là được giải thoát nhưng không phải. Cái cốt lõi là tình cảm trong tâm mình đã thật sự an yên chưa. Mình khóc rất nhiều, trong hơn 2 tháng mình sụt 10kg. Và mình lấy quyết định ly hôn hôm thứ 6 thì trưa thứ 7 anh công khai người mới trên mạng xã hội. Mình đau, mình nhận ra mình chưa thật sự buông bỏ được. Mặc dù anh chặn hết tất cả mạng xã hội liên quan đến mình. Nhưng vô tình mình đã thấy anh công khai. Mình khóc, mình dằn vặt, nhắn tin cho anh, nhận lại anh đổ lỗi tất cả là tại mình, mình không biết giữ lửa gia đình. Mình ngu đã đẩy anh ra xa nên anh mới thế.
Và bây giờ anh ngang nhiên như người chiến thắng. Còn mình ở đây gặm nhấm sự ê chề của kẻ thua cuộc. Mình sai quá phải không?? Mình một phụ nữ thất bại ![]()
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load