×
×

Mẹ ký đi. Giờ mẹ già rồi, giữ đất làm gì nữa?” Tôi lùi lại một bước.

Tôi đã ngoài bảy mươi.

Căn nhà này, mảnh đất này, là thứ tôi và chồng tôi tích cóp cả đời. Ông mất sớm, tôi ở vậy nuôi các con khôn lớn. Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình còn sống, các con còn về… là đủ.

Nhưng tôi đã nhầm.

Con trai tôi đứng ngay trước mặt, tay chộp lấy chiếc thắt lưng, giọng gằn xuống:

“Mẹ ký đi. Giờ mẹ già rồi, giữ đất làm gì nữa?”

Tôi lùi lại một bước.
Tim đau đến nghẹn thở.

Con dâu tôi ngồi trên ghế, khoanh tay, cười nhạt:

“Mẹ đừng làm khó tụi con. Ký xong là xong chuyện.
Giờ thì mọi thứ sẽ thuộc về vợ chồng con.”

Trên bàn là giấy ủy quyền đất đai.
Tờ giấy mỏng mà nặng như cả cuộc đời tôi.

Tôi nhìn hai đứa.
Những đứa con tôi từng nhịn ăn, nhịn mặc để nuôi.
Giờ nhìn tôi như nhìn một cái chướng ngại.

“Nếu mẹ không ký,” con trai tôi giơ cao thắt lưng,
“đừng trách con vô lễ.”

Tôi không khóc.
Cũng không van xin.

Tôi chỉ nhìn đồng hồ treo tường, rồi nói chậm rãi:

“Ừ. Mẹ ký.”

Cả hai đứa sững lại.
Không ngờ tôi đầu hàng nhanh đến vậy.

Nhưng tôi không với lấy cây bút.

“Chờ mẹ… mười phút.”

Con dâu tôi bật cười khinh khỉnh:

“Mẹ còn bày đặt trò gì nữa?”

Tôi không đáp.

Đúng mười phút sau, chuông cửa vang lên.

Bấm. Bấm.

Con dâu tôi ra mở cửa.
Và nụ cười trên mặt nó tắt ngấm.

Ngoài cửa là công an khu vực.
Bên cạnh là luật sư.
Sau cùng… là trưởng họ.

Luật sư bước vào, đặt hồ sơ lên bàn:

“Chúng tôi được mời đến theo yêu cầu của bà.
Hành vi đe dọa, cưỡng ép người cao tuổi ký giấy tờ tài sản
có dấu hiệu vi phạm pháp luật.”

Công an nhìn chiếc thắt lưng trong tay con trai tôi:

“Anh bỏ vật đó xuống.”

Bộp.

Chiếc thắt lưng rơi khỏi tay nó.

Trưởng họ thở dài, giọng nặng như đá:

“Cha mất chưa bao lâu, mẹ còn sống mà các anh chị ép đến mức này…
Từ nay, họ không chấp nhận hành vi này.”

Con dâu tôi run giọng:

“Chỉ là chuyện trong nhà thôi mà…”

Luật sư lật sang trang cuối cùng:

“Đây là di chúc mới, đã được công chứng.
Toàn bộ đất đai sẽ đưa vào quỹ thờ tự và dưỡng lão,
không đứng tên bất kỳ người con nào.”

Căn phòng chết lặng.

Tôi nhìn các con, giọng không cao, không thấp:

“Mẹ già thật.
Nhưng mẹ còn minh mẫn.
Và mẹ không để công sức cả đời mình đổi lấy sự đe dọa.”

Con trai tôi sụp xuống ghế.
Con dâu tôi mặt tái mét.

Mười phút trước, chúng nghĩ mẹ đã yếu.
Mười phút sau, chúng hiểu ra:

Có những bà mẹ im lặng không phải vì sợ…
mà vì đang bảo vệ phần cuối cùng của sự tự trọng.

Và có những đứa con,
chỉ khi đứng trước pháp luật và họ hàng,
mới nhớ ra mình đã từng được nuôi bằng cả một đời nhẫn nhịn.

Related Posts

Our Privacy policy

https://top10newz.com - © 2026 News