Cả đời bà Hòa chưa từng thấy mình tự hào như hôm nay.
Đứa con trai duy nhất – Tuấn – vừa xây xong ngôi nhà khang trang giữa trung tâm thị trấn, trị giá gần hai tỷ đồng.
Ngày tân gia, khách khứa kéo đến chật kín. Ai cũng xuýt xoa khen nhà đẹp, khen Tuấn giỏi. Bà Hòa ngồi mâm trên, nở nụ cười mãn nguyện:
“Con trai tôi đấy! Tự tay nó gây dựng, không nhờ vả ai, mới hơn ba mươi mà đã có nhà riêng. Làm mẹ, còn gì tự hào hơn!”
Trong lòng bà dâng lên niềm kiêu hãnh đến nghẹn ngào. Cả đời bà chắt bóp từng đồng, chỉ mong con trưởng thành, giờ đây cuối cùng cũng có ngày được “ngẩng mặt với đời”.
Nhưng đúng lúc không khí đang rộn ràng, bà thông gia – mẹ của Mai (vợ Tuấn) – chậm rãi đứng dậy.
Bà mặc áo dài đỏ sẫm, dáng người đĩnh đạc, cười nhẹ rồi rót chén rượu chúc mừng:
“Hôm nay là ngày vui của hai con, tôi cũng có chút quà mừng…”
Nói rồi, bà bưng ra một hộp nhung đỏ, mở nắp, bên trong là một cây vàng nguyên khối sáng lóa. Cả bàn tròn lặng đi vài giây. Ai cũng trầm trồ, khen bà thông gia hào phóng.
Nhưng bà Hòa chưa kịp nói lời cảm ơn thì bà thông gia cất giọng – nhẹ nhàng mà lạnh lùng:
“Tôi chỉ mong từ nay hai bên không còn nặng nợ nhau.
Cây vàng này coi như trả lại phần Tuấn đã bán đứt đất của mẹ tôi để xây căn nhà này.
Ngôi nhà hai tỷ hôm nay… thật ra đứng tên con gái tôi.”
Không khí trong phòng như bị hút cạn.
Bà Hòa chết lặng. Bà quay sang nhìn Tuấn – gương mặt con trai tái mét, mắt nhìn xuống nền gạch.
Cả họ hàng ồ lên. Mấy người hàng xóm bắt đầu xì xào.
“Sao lại là đứng tên con dâu?”
“Thế hóa ra tiền xây nhà không phải của thằng Tuấn à?”
Bà Hòa run rẩy, giọng nghẹn lại:
“Tuấn… con nói gì đi. Nhà này… mẹ tưởng là tiền con dành dụm làm ăn mà?”
Tuấn cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe:
“Con… con có vay tiền bên ngoại, nhưng… con không ngờ mẹ vợ lại nói chuyện này hôm nay…”
Bà thông gia nhìn sang, cười nhạt:
“Vay à? Cô đừng bênh con trai quá. Tôi là người đứng tên vay ngân hàng, con gái tôi mới là người trả từng tháng.
Thằng Tuấn chỉ bỏ ra… hơn trăm triệu tiền sơn sửa thôi.”
Tiếng cười nói tắt hẳn. Cả mâm tiệc im phăng phắc.
Bà Hòa thấy đầu óc quay cuồng, tim như bị ai bóp nghẹt.
Căn nhà vừa sáng đèn đêm tân gia giờ bỗng trở nên lạnh ngắt, xa lạ.
Bà đứng dậy, cầm ly rượu run run, nhìn quanh rồi bật cười khàn khàn:
“Thì ra, căn nhà tôi hãnh diện khoe suốt buổi… lại chẳng thuộc về con tôi…”
Bà đặt ly rượu xuống bàn, rượu tràn ra đỏ như máu.
Cả buổi hôm ấy, bà không ăn thêm miếng nào.
Tối về, bà lặng lẽ ngồi trong căn phòng trọ cũ, nhìn ảnh con trai thuở nhỏ – đôi mắt hồn nhiên, nụ cười trong sáng.
Bà tự hỏi, từ lúc nào mà niềm tự hào làm mẹ lại trở thành nỗi nhục bị phơi bày trước họ hàng?
Hóa ra, căn nhà “2 tỷ của con trai” chỉ là vỏ bọc.
Chính Mai – cô con dâu tưởng yếu đuối – đã đứng tên, vay nợ, và âm thầm trả góp.
Tuấn chỉ “đi làm công ty” nhưng tiêu xài phung phí, vay nặng lãi nên bán cả mảnh đất mẹ cho để bù lỗ.
Để tránh bà Hòa sốc, Mai đã giấu kín và vẫn để bà nghĩ Tuấn là người xây được nhà.
Và hôm ấy – chính ngày tân gia, khi nghe mẹ chồng khoe khoang quá trớn, bà thông gia không chịu nổi, mới phơi bày toàn bộ sự thật.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load