Làng Đồi Sim, huyện Phú Lạc vốn yên bình, chưa từng xảy ra bi kịch nào lớn. Nhưng tháng Chín năm ấy, cả làng rúng động trước câu chuyện của gia đình ông Hậu Trần, một gia đình nề nếp và tử tế bậc nhất vùng.
Chỉ trong 7 ngày, hai người con trai lớn của ông Hậu lần lượt qua đời, không lời báo trước.
Đầu tiên là Trần Văn Lực, 33 tuổi. Anh đang đi làm đồng thì đột nhiên ngã quỵ, mặt tái xanh, miệng sùi bọt. Gia đình đưa đi bệnh viện huyện nhưng không kịp. Bác sĩ kết luận ngừng tim đột ngột. Cả họ chưa kịp hoàn hồn thì đúng ngày thứ bảy, lúc đang lo hương khói cho Lực, người ta phát hiện Trần Văn Thái, 29 tuổi, nằm bất tỉnh sau vườn chuối. Khi phát hiện, người anh đã lạnh ngắt.
Hai cái chết quá gần nhau khiến dân làng đồn đoán “trùng tang”. Ai cũng bảo nhà ông Hậu phải mời thầy về “cắt trùng”, nếu không sẽ đến lượt thằng út Trần Văn Nam, mới 19 tuổi.
Bà Liên, vợ ông Hậu, khóc đến cạn nước mắt, run rẩy ôm lấy thằng út. Họ hàng dồn dập kéo đến, người bày mâm lễ, người lục tìm ngày sinh tháng đẻ. Không khí trong căn nhà ngột ngạt đến nghẹt thở.
Tối hôm đó, ông Hậu mời thầy Phúc, thầy cúng nổi tiếng ở vùng Lạc Sơn. Thầy bắt mạch, xem sổ sách, lật từng trang âm dương rồi nói một câu khiến ai cũng rợn da gà:
— “Nhà này đúng là dính trùng tang. Nếu không làm lễ gấp, đứa út khó qua khỏi.”
Cả họ xanh mặt. Nam thì tím tái, hai chân run lên. Nó mới 19 tuổi, còn chưa rời khỏi làng bao giờ.
Nhưng có một người đứng lặng từ nãy đến giờ: ông Bảy Kiểm, trưởng họ Trần, vốn là người tỉnh táo và cẩn trọng nhất làng.
Ông bước lên, nhìn thẳng vào thầy Phúc:
— “Hai đứa nó đều chết trong vườn sau nhà. Thằng Lực thì ngã ngoài đồng nhưng trước đó cũng đi ăn cơm từ nhà về. Tại sao không ai thắc mắc?”
Ông Bảy yêu cầu mọi người chiếu lại toàn bộ diễn biến. Đến lúc nghe bà Liên kể rằng cả ba đứa con đều ăn chung một nồi cá kho do bà làm, mặt ông Bảy đanh lại.
— “Cái nồi cá kho ấy… còn không?”
Bà Liên run run đáp:
— “Dạ còn… vẫn để trong bếp.”
Ông Bảy lập tức yêu cầu mang nồi cá lên. Mùi tanh hôi bốc ra phảng phất lạ thường. Ông lấy một chiếc bát, múc một ít, đưa cho anh công an xã Ngọc đang có mặt hỗ trợ vì vụ chết người liên tiếp.
Ngọc ngửi, nghi ngờ ngay lập tức:
— “Mùi này không phải cá bình thường. Có thể là… thuốc trừ sâu.”
Cả nhà chết lặng.
Công an lập tức niêm phong nồi cá, gửi đi giám định. Kết quả khiến cả họ Trần như sét đánh ngang tai: trong nồi cá có chứa lượng lớn thuốc Paraquat, chất cực độc.
Nhưng cú twist vẫn chưa kết thúc.
Khi bị triệu tập lấy lời khai, bà Liên run rẩy, gục xuống bàn:
— “Tôi… tôi không cố ý. Tôi để chai thuốc diệt cỏ gần chum nước. Hôm ấy vội quá, tôi tưởng là chai nước mắm bịt đen nên múc vào kho cá… Tôi không biết… tôi không biết…”
Hai cái chết, hóa ra không phải trùng tang, không phải âm khí quỷ thần.
Mà là một tai nạn chết người đến từ sự sơ ý và sự thiếu hiểu biết của một người mẹ.
Thằng út Nam may mắn thoát nạn vì hôm đó nó ăn cơm ở nhà bạn, chưa kịp động đũa vào nồi cá.
Ngày kết luận điều tra được công bố, người ta kể lại rằng ông Hậu chỉ ngồi lặng, tóc bạc đi trông thấy chỉ sau một đêm. Bi kịch của gia đình ông không đến từ ma quỷ, mà đến từ chính đôi tay run rẩy của người mẹ thương con như trời biển.
Đến giờ, mỗi khi đi ngang qua làng Đồi Sim, người ta vẫn kể lại câu chuyện “trùng tang” của nhà ông Hậu — một câu chuyện mà cú twist cuối cùng khiến cả họ, cả làng, rét lạnh sống lưng đến tận bây giờ.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load