“Lo xong tang lễ cho chồng, con riêng của anh đòi tôi ký giấy từ chối tài sản, nhưng 100 ngày sau… chính chúng nhận quả báo không ai ngờ tới”
Căn nhà số 58 cuối con ngõ nhỏ im ắng suốt mấy tháng nay, kể từ ngày ông Hải – chồng của bà Tư Lành – qua đời.
Suốt 20 năm chung sống, ông Hải có ba người con riêng từ cuộc hôn nhân trước, còn bà Lành thì không con, chỉ lặng lẽ chăm sóc cả nhà như mẹ ruột.
Ngày ông mất, tang lễ chưa nguôi, ba đứa con đã kéo nhau về. Chúng mặc áo tang, khóc sụt sùi, nhưng ánh mắt lại chỉ chăm chăm vào căn nhà mặt phố – tài sản duy nhất mà ông Hải để lại.
Sau khi cúng 49 ngày xong, Hùng, con trai cả, ngồi xuống bàn, rút từ túi áo một xấp giấy.
“Dì Lành ký vào đây đi. Đây là cam kết từ chối nhận tài sản. Dì đâu phải mẹ ruột, hưởng gì của ba cháu chứ.”
Không khí đặc quánh.
Bà Lành đứng chết lặng, đôi bàn tay nhăn nheo nắm chặt tà áo tang.
Chẳng ai trong ba đứa con bênh vực.
Hùng cười lạnh:
“Tụi con không ép. Nhưng nếu dì không ký, thì coi như dì chẳng còn cửa ở căn nhà này.”
Hàng xóm nhìn thấy, ai cũng lắc đầu ngán ngẩm.
Người phụ nữ suốt hai mươi năm lo cơm, lo thuốc, lo học phí cho chúng – giờ bị đối xử như người dưng.
Đêm ấy, bà Lành lặng lẽ xếp quần áo vào chiếc vali cũ.
Không cãi, không khóc, bà chỉ thắp nén nhang lên bàn thờ chồng, khẽ nói:
“Ông đi rồi, họ đã quên hết ơn nghĩa. Tôi không cần tranh. Trời biết, đất biết là đủ.”
Bà chuyển sang ở nhờ nhà người cháu họ ngoài chợ, sống bằng nghề gói bánh, dọn hàng thuê.
Căn nhà kia nhanh chóng được ba anh em rao bán, chia nhau tiền.
Nhưng chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra chỉ vài tháng sau.
Ngày làm 100 ngày của ông Hải, người ta thấy đứa con trai út, Dũng, gào khóc giữa sân, ôm đầu đau đớn.
Vài ngày sau, Dũng bị tai nạn xe nghiêm trọng, mất trí nhớ.
Cùng lúc, Hùng – người cầm tiền bán nhà – bị đối tác lừa sạch vốn, phải bán nốt phần đất riêng để trả nợ.
Đứa con gái giữa thì bị chồng đuổi ra khỏi nhà vì lộ chuyện ăn chặn tiền lo tang của cha.
Cả ba người rơi vào cảnh túng quẫn, kéo nhau về tìm bà Lành, người mà họ từng ép rời khỏi nhà.
Bà nhìn họ, im lặng rất lâu.
Rồi chỉ khẽ thở dài, múc từng bát cháo đặt trước mặt từng đứa.
“Ăn đi, các con. Dù gì, ta cũng từng là người một nhà. Quả báo hay không, chỉ trời biết. Nhưng sống sao cho còn chút lương tâm, mới là điều khó nhất.”
Ngoài hiên, khói hương 100 ngày bay lên, cuộn lấy bức ảnh ông Hải đang mỉm cười.
Không ai nói thêm lời nào.
Chỉ có tiếng gió lạnh, thổi qua mái nhà cũ, nghe như tiếng thở dài của người đã khuất.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load