Mẹ tôi nằm viện đã gần một tháng.
Tai biến nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cần người túc trực. Tôi xoay ca với em gái, còn vợ tôi thì… tuyệt nhiên không thấy mặt. Hỏi thì cô ấy chỉ nói bận, con nhỏ, mệt mỏi đủ đường.
Tôi buồn. Nhưng vẫn tự nhủ: thôi thì mỗi người một hoàn cảnh.
Cho đến hôm tôi có chuyến công tác ba ngày.
Vừa kéo vali ra cửa, vợ tôi đã đổi thái độ hẳn. Cô ấy nói giọng ngọt lịm:
“Anh cứ yên tâm đi làm. Để em vào viện chăm mẹ cho.”
Tôi sững lại.
Suốt một tháng không bén mảng, giờ tôi vừa đi vắng thì đòi vào chăm?
Linh cảm trong tôi nổi lên rất rõ — có gì đó không ổn.
Tối hôm đó, tôi lấy cớ quên tài liệu, quay lại viện sớm hơn dự kiến.
Trời đã khuya. Hành lang khoa nội vắng tanh. Tôi đi nhẹ, tránh gây tiếng động.
Khi đến gần phòng mẹ, tôi nghe thấy giọng vợ mình — thì thầm, nhỏ nhưng rành rọt.
“…mẹ ký đi, con nói thật, ký xong là mẹ khỏe liền. Không cần phiền anh ấy nữa.”
Tim tôi đập mạnh. Tôi đứng nép sau bức tường, nhìn vào trong phòng.
Vợ tôi đang ngồi sát giường bệnh.
Trên tay cô ấy là một xấp giấy.
Không phải giấy khám bệnh.
Là giấy ủy quyền và chuyển nhượng.
Mẹ tôi yếu, tay run run, ánh mắt mệt mỏi và hoang mang. Bà nhìn vợ tôi như đang cố hiểu điều gì đó nhưng không còn đủ tỉnh táo.
Vợ tôi vẫn dịu giọng:
“Mẹ ký cho con đứng tên tạm thôi. Sau này khỏi bệnh, con trả lại.
Không ký thì… viện phí chắc tụi con không kham nổi nữa.”
Tôi không nhớ mình đã đẩy cửa vào bằng cách nào.
Chỉ nhớ gương mặt vợ tôi tái đi khi nhìn thấy tôi đứng đó.
“Anh… sao anh về?”
Tôi bước tới, giật lấy xấp giấy.
“Em vào viện để chăm mẹ… hay để tranh thủ lúc anh không có mặt?”
Căn phòng lặng như tờ.
Mẹ tôi nhìn tôi, nước mắt lăn xuống má:
“Nó bảo ký để lo viện phí…”
Tôi quay sang vợ, giọng lạnh hẳn:
“Tiền viện phí là anh trả.
Nhà đất của mẹ — không phải phần việc của em.”
Vợ tôi lắp bắp, nhưng không còn câu nào tròn nghĩa.
Sáng hôm sau, tôi chuyển mẹ sang phòng khác.
Đổi người chăm sóc.
Và mang toàn bộ giấy tờ về.
Cuộc hôn nhân của tôi kết thúc không lâu sau đó.
Không phải vì nghèo khó.
Không phải vì vất vả.
Mà vì có những người chỉ chờ đúng lúc người khác yếu nhất…
để ra tay ngọt ngào nhất.
Và có những người chồng, nếu không quay lại sớm hơn một bước,
sẽ mất nhiều hơn cả một người mẹ.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load