Hôm chồng tôi được bổ nhiệm chức vụ mới, mẹ chồng hãnh diện đến mức quyết định mở hẳn một bữa tiệc linh đình ngay trong ngày. Bà gọi điện khắp nơi, mời tất cả họ hàng dưới quê lên ăn mừng, còn dặn đi dặn lại: “Nhớ mang quà mừng cho thằng Cả, giờ nó có chức có quyền rồi.”
Đến ngày, sân nhà đông nghịt. Cả họ ai cũng vui vẻ, ríu rít chúc mừng. Người thì mang đôi gà, người xách con vịt, người thì buộc cái bao tải khoai, mớ chuối… toàn là quà quê. Tôi thấy ấm lòng vì ai cũng thật tình, nhưng mẹ chồng thì cau có, mặt sa sầm.
Đến lúc tiệc tàn, bà ngang nhiên hất hàm:
– “Quà cáp kiểu này thì khác gì bêu riếu? Thời buổi nào rồi mà còn mang gà, vịt, rau cỏ? Cứ để hết ra cổng cho đỡ bẩn nhà.”
Tôi chết điếng khi thấy bà bĩu môi, chỉ tay bảo mấy đứa cháu vác toàn bộ bao tải, giỏ quà để chất lù lù ngoài cổng như… đồ bỏ đi.
Khách khứa vừa ra về vừa nhìn nhau, ai nấy ngượng ngùng, xì xào bàn tán. Tôi thì nghẹn tận cổ, nhưng sợ làm căng sẽ mất mặt chồng nên im lặng.
Đêm đó, sau khi dọn dẹp, tôi ôm túi rác đi ra ngoài. Lúc ngang qua đống bao tải chất ở cổng, thấy vài con gà kêu “cục tác” yếu ớt, tôi thương hại định ghé mở ra để mang cho ăn.
Nào ngờ… vừa cởi dây, tôi sững người.
Trong bao tải, ngoài gà vịt, còn có cả… những phong bì tiền giấu khéo bên trong rổ khoai, túi thóc, thậm chí nhét cả vào bụng vịt đã vặt lông. Có cái phong bì dày cộp, mở ra đếm thì toàn tiền 500 nghìn.
Tôi choáng váng: thì ra bà con dưới quê, nghèo thật, nhưng vẫn góp tiền mừng. Họ sợ mẹ chồng sĩ diện, chê ít, nên phải nghĩ cách giấu tiền trong quà quê để không bị xoi mói.
Tôi lặng người, nước mắt rơi lã chã. Một bên là tấm lòng thật thà của bà con, một bên là sự sĩ diện đến tàn nhẫn của mẹ chồng.
Sáng hôm sau, khi bà còn đang oang oang khoe: “Tiệc hôm qua thể diện lắm, nhưng quà thì chán òm”, tôi nhẹ nhàng đặt lên bàn một chồng phong bì rút ra từ những bao tải ấy. Cả nhà chết lặng. Bà sững sờ, mặt đỏ bừng, không thốt nổi lời nào.
Cả họ sau này biết chuyện thì càng khinh. Và chính từ hôm ấy, bà không còn dám ngẩng mặt với họ hàng dưới quê nữa…
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load