Tối hôm đó, tôi đi làm về thì thấy bếp nhà chật kín mùi tôm rim, nồi canh tôm, rồi cả tôm hấp. Gần 3 ký tôm loại đắt nhất, nấu đầy cả một bàn.
Tôi không nói gì, chỉ hỏi nhẹ:
– “Mẹ nấu hơi nhiều thế này… ai ăn hết ạ?”
Mẹ chồng chẳng thèm nhìn tôi:
– “Con gái mẹ với tụi nhỏ lát sang. Phải làm cho chúng nó ăn đồ ngon chứ! Đằng nào tiền nong cũng do mẹ chi.”
Tôi cắn môi. Tôi đi làm từ sáng, người mệt rũ, trong túi chỉ còn vài chục ngàn. Mẹ biết chồng tôi thất nghiệp, tiền thuốc men tiền điện nước đều do tôi gánh. Vậy mà mẹ cứ thi thoảng hoang phí rồi cuối tháng lại bảo:
– “Nay tao hết tiền, con lo dùm tao.”
Tôi nuốt cục nghẹn trong cổ, cố nói thật nhỏ:
– “Mẹ… mình đợt này đang túng mà. Mẹ mua ít lại thôi, để con còn xoay sở khi mẹ đau ốm…”
Chưa nói hết câu, bà đã đập xoong xuống bếp xoảng một tiếng:
– “Mày tính toán từng đồng hả? Mẹ tao nuôi chồng mày lớn bằng từng này tuổi, giờ mày lên mặt dạy tao xài tiền à? Đồ đàn bà nhỏ nhen!”
Con gái bà vừa bước vào thì được đón bằng mâm tôm đầy ắp và nụ cười tươi rói. Còn tôi bị bà đá xoáy:
– “Người ta mới là con gái ruột. Còn mày… đừng có mơ đặt ngang hàng!”
Tôi tủi thân đến nghẹn họng, chỉ biết lặng lẽ rửa chén.
Ba ngày sau – lúc nửa đêm
Điện thoại tôi reo liên tục. Là hàng xóm gọi:
– “Em ơi! Mẹ chồng em cấp cứu rồi!”
Tôi bỏ hết, chạy tới bệnh viện. Chồng và chị gái anh ấy đều bối rối, còn mẹ chồng thì nằm trên giường cấp cứu thở không ra hơi.
Khi bác sĩ đi ra, câu đầu tiên ông ấy hỏi khiến tất cả sửng sốt:
– “Trong ba ngày gần đây, bà có ăn hải sản nhiều không?”
Tôi hơi run:
– “Dạ… bà ăn gần 3 ký tôm một mình trong một bữa…”
Vị bác sĩ lập tức nhíu mày:
– “Bà bị dị ứng tích độc. Lại thêm bệnh nền gan và huyết áp. Người nhà không ai biết sao?”
Chị gái chồng tôi lí nhí:
– “Con tưởng mẹ chỉ nấu đãi tụi con… ai ngờ mẹ ăn gần hết…”
Tôi quay sang nhìn mẹ chồng. Bà nằm đó run run, thở khó, ánh mắt né tránh tôi. Lần đầu tiên tôi thấy bà yếu thế đến vậy.
Bác sĩ đặt nhẹ hồ sơ xuống:
– “Nếu không đưa vào viện kịp lúc, bà có thể đã… nặng hơn rất nhiều.”
Tôi cứng người. Tự dưng thấy sợ.
Khi bà tỉnh lại
Mẹ chồng nhìn tôi rất lâu, rồi yếu ớt nói:
– “Lúc tao khó thở… tao cứ nghĩ đến cái câu mày nói. ‘Để con còn xoay cho mẹ khi ốm đau’. Tao… tao biết mày không tính toán. Tao sai rồi.”
Tôi nắm tay bà:
– “Mẹ đừng nói vậy. Con chỉ sợ mẹ bệnh mà không có tiền lo…”
Bà bật khóc. 12 năm làm dâu, đây là lần đầu tiên tôi thấy mẹ chồng khóc vì mình:
– “Mày lo cho mẹ nhiều quá… mà mẹ cứ tưởng mày hỗn. Từ giờ mẹ hứa sẽ tiết kiệm, không làm khổ tụi bây nữa.”
Chồng tôi đứng cạnh lặng lẽ lau mắt. Chị gái anh ấy cúi đầu không dám nói câu nào.
Cú twist đời thường nhưng thấm
Khi làm thủ tục ra viện, bác sĩ đưa tờ giấy tổng chi phí.
Tôi chưa kịp mở ví thì mẹ chồng đột ngột kéo tay tôi, giọng run run:
– “Để tao trả. Tao có để dành… chút tiền. Tao không muốn lại thành gánh nặng.”
Bà mở túi áo và lấy ra xấp tiền lẻ bà cất chặt suốt mấy năm qua.
Tôi bật khóc.
Không vì số tiền ít ỏi ấy, mà vì lần đầu tiên trong đời… bà thực sự xem tôi là người nhà.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load