Tôi tên Lan, 32 tuổi, láay chồng được 7 năm. Nhà chồng tôi ở chung một căn nhà 3 tầng, mẹ chồng — bà Hường, tính vốn soi mói, hay lục lọi tủ của vợ chồng tôi với lý do “coi có thiếu đồ đạc gì không”.
Tôi không tin tưởng bà lắm, nhất là từ ngày tôi phát hiện mất hai chiếc vòng vàng mẹ ruột cho trước khi cưới. Hỏi thì bà cười hềnh hệch bảo:
“Nhà này làm gì có trộm?”
Tôi nghi quá, bèn đặt một camera siêu nhỏ giấu sau chậu cây trong phòng, hướng thẳng vào tủ quần áo — định bụng theo dõi vài ngày để bắt tại trận.
Tôi thậm chí còn bật chế độ gửi thông báo khi camera phát hiện chuyển động.
Ba ngày sau.
Đang làm ở công ty thì điện thoại rung liên tục: Camera phát hiện chuyển động trong phòng.
Tôi mở ra xem.
Đúng như tôi nghĩ:
Bà Hường bước vào, đảo mắt, rồi bắt đầu mở tủ tôi lục từng ngăn.
“Tốt rồi, bắt được rồi nhé,” tôi lầm bầm.
Nhưng chưa đầy 20 giây sau…
Cảnh tượng trên màn hình khiến tôi lạnh cả sống lưng.
**KHÔNG PHẢI MẸ CHỒNG.
MÀ LÀ CHỒNG TÔI.**
Anh Dũng — chồng tôi — xuất hiện từ phía cửa. Anh nhìn quanh rồi rón rén khóa cửa lại.
Tôi tưởng anh quay về nhà giữa giờ làm, nhưng điều tiếp theo xảy ra khiến tôi muốn nôn.
Anh đi đến bên cạnh mẹ tôi, thì thầm gì đó. Bà gật đầu, nhếch mép cười.
Rồi anh mở ngăn tủ đựng đồ lót của tôi, lôi ra một cái túi nhỏ màu đỏ — túi tôi đựng những thứ riêng tư nhất.
Anh mở bung ra.
Không phải vàng.
Mà là… những tờ giấy ghi nợ.
Những tờ giấy mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy trong đời.
Bà Hường nói to, rõ ràng đến mức camera thu được:
“Giữ kỹ vào, không để con Lan nó biết. Cái món nó gửi về cho tao hàng tháng, mày nhớ lấy trước một nửa. Con này ngu, dễ moi lắm.”
Tôi như bị ai bóp tim.
Lấy tiền tôi gửi cho mẹ chồng?
Giấu giấy nợ trong tủ của tôi?
Nhưng vì sao?
Chưa kịp định thần, camera ghi tiếp cảnh khiến tôi buồn nôn:
**CHỒNG TÔI QUỲ XUỐNG.
NHƯ CON NỢ ĐANG CẦU CỨU.**
Anh nói, giọng run:
“Mẹ… con xin mẹ đừng nói với nó. Mười năm nay chuyện này kín rồi. Để nó biết là đời con tàn.”
Bà Hường khoanh tay:
“Muốn tao im thì mỗi tháng để tao giữ cái thẻ ATM của nó. Con Lan nó yêu mày như điếu đổ, nó không dám nghi đâu.”
Dũng gật đầu lia lịa như kẻ đang chịu ơn.
Tôi choáng váng.
Mười năm?
Anh nói mười năm?
Nhưng tệ hơn vẫn còn ở phía sau.
SỰ THẬT KINH TỞM NHẤT
Dũng đứng dậy, nhìn quanh phòng tôi như kẻ trộm, rồi mở một cái hộp tôi chưa bao giờ thấy.
Bên trong là hàng loạt hóa đơn bí mật:
Tiền nhà cho một người phụ nữ khác
Tiền viện phí của một đứa trẻ 8 tuổi
Tiền học thêm
Và một tờ giấy khai sinh…
Camera zoom đủ gần để tôi thấy rõ dòng chữ:
Tên cha: Dũng (chồng tôi).
Tôi suýt đánh rơi điện thoại.
Bà Hường khoát tay, nói câu chốt hạ:
“Cứ giấu con Lan. Để nó nuôi mày còn nuôi cả con kia. Mày ngu chứ nó ngu hơn.”
Tôi muốn hét lên.
Muốn đập nát cái điện thoại.
Nhưng tôi chỉ ngồi bất động — nước mắt chảy xuống bàn tay.
Cuối video, chồng tôi đưa cho mẹ một xấp tiền tôi chưa bao giờ thấy anh có. Nhưng thứ làm tôi chết lặng là chiếc nhẫn cưới của tôi trong tay mẹ chồng.
Bà cười khẩy:
“Nó sắp phát hiện rồi. Lo mà dọn đường đi. Nhẫn tao giữ để khi cần còn mang chỗ khác.”
Chồng tôi đáp:
“Ừ… chuẩn bị ly hôn đi thì vừa. Con bé (nhân tình) nó giục rồi.”
Tôi chết lặng.
Mười năm chung sống.
Tôi nuôi con riêng của anh với người khác.
Tôi bị mẹ chồng moi tiền.
Tôi bị chồng cắm sừng, cướp nhẫn cưới, chuẩn bị đá khỏi nhà…
Và tất cả —
nhờ cái camera giấu để bắt mẹ chồng trộm vàng —
tôi đã tận mắt chứng kiến sự thật kinh tởm nhất đời mình.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load