Chiều hôm ấy, tôi – Thảo – được mời đến dự tân gia nhà bạn thân là Hạnh, ở khu ngoại ô.
Hạnh vốn nổi tiếng khéo tay, lại lấy được chồng khá giả, nên ai cũng háo hức xem “tổ ấm trong mơ” của cô ấy thế nào.
Căn nhà mới khang trang, tường sơn vàng nhạt, giữa sân còn đặt mâm cúng thổ địa chưa dọn.
Tôi bước vào, vừa kịp ngồi xuống mâm cơm thì một mùi hăng nồng sộc lên mũi.
Nhìn kỹ, bát nước chấm ngay trước mặt… là mắm tôm sống, đặc quánh, còn nổi bọt.
Tôi khẽ rùng mình.
Tôi vốn dị ứng với mắm tôm, nhìn thôi đã muốn buồn nôn. Nhưng nể Hạnh, tôi cố mỉm cười, nói tránh:
“Cậu vẫn giữ khẩu vị quê mình ghê ha.”
Hạnh chỉ cười, giọng lạ lạ:
“Ừ, ở quê tao, ai ăn cơm tân gia mà không có mắm tôm là… không may mắn đâu.”
Tôi cười gượng. Cả bữa cơm, mùi mắm tôm cứ thoang thoảng ám khắp gian nhà mới.
Đến khi chuẩn bị về, Hạnh bất ngờ chạy vào trong, ôm ra một hũ sành nhỏ, miệng buộc kín bằng dây rơm, trao tận tay tôi.
“Quà tặng cậu đấy, mắm tao tự làm. Nhưng nhớ nha — chỉ được mở khi nào cậu có cháu ngoại đầu tiên. Mở sớm là xui đấy!”
Cả bàn cười ồ, tưởng cô ấy nói đùa. Tôi cũng chỉ cầm cho có lệ rồi để quên trong cốp xe.
Ba tháng sau…
Một buổi tối, tôi đang nấu cơm thì nghe tin Hạnh mất.
Người ta bảo cô ấy sẩy thai ở tháng thứ bảy, mất máu quá nhiều, không qua khỏi.
Chồng cô – anh Phong – gục như cây chuối bị chặt, chẳng ai dám đến gần.
Đám tang của Hạnh tổ chức giản đơn, nhưng lạ thay, mùi mắm tôm lại thoang thoảng khắp sân.
Ai đi ngang cũng nhăn mặt, tưởng nhà ai nấu bún đậu.
Tôi về nhà, lòng nặng trĩu. Lúc dọn xe, chợt nhớ ra hũ mắm hôm tân gia vẫn nằm trong cốp.
Không hiểu sao, đêm ấy trời tối như mực, mưa lất phất, lòng tôi bỗng thôi thúc phải mở nó ra…
Tôi cẩn thận cắt dây rơm, vừa hé nắp, một luồng mùi tanh nồng nặc xộc thẳng lên mũi.
Không phải mùi mắm tôm bình thường — mà nồng như thịt phân hủy, ẩm, hôi và lạnh buốt.
Tôi soi đèn vào trong…
Giữa lớp mắm sẫm màu, nổi lên một vật tròn như quả trứng, trông giống… một bọc thai nhỏ quắt queo.
Tôi hét lên, ném hũ mắm xuống nền gạch, nắp vỡ, thứ chất đặc ấy tràn ra, những con giòi trắng li ti bò lổm ngổm.
Tôi ngất lịm.
Sáng hôm sau, hàng xóm báo rằng trong mâm cơm cúng ở nhà Hạnh vẫn còn nguyên một bát mắm tôm sống, bên cạnh là tấm hình siêu âm thai của cô ấy.
Trên tường, người ta tìm thấy dòng chữ viết bằng máu:
“Khi bạn có cháu ngoại… tôi sẽ về.”
Từ ngày đó, tôi bị ám ảnh bởi mùi mắm tôm.
Thỉnh thoảng đang ngủ, tôi vẫn ngửi thấy mùi ấy lẩn quẩn quanh nhà, dù tôi chưa hề có cháu ngoại nào cả…
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load