×
×

Sau khi Lan mất, Lâm sống tiếp như một cái bóng. Anh không tái hôn. Không yêu ai. Không cho phép bản thân hạnh phúc.

Tình Cờ Thấy Nữ Tỷ Phú Giống Hệt Vợ Đã Khuất, Anh Xe Ôm Đá/nh Li/ều Hỏi Chuyện Và Cái Kết Đẫm Nước Mắt

Anh tên Nguyễn Văn Lâm, bốn mươi bảy tuổi, chạy xe ôm đã gần mười năm.

Không ai nhớ rõ anh bắt đầu từ khi nào. Chỉ biết mỗi sáng, khi thành phố còn mờ sương, anh đã ngồi ở góc đường quen thuộc, chiếc xe cũ dựng nghiêng, đôi tay chai sần ôm chặt quai mũ bảo hiểm.

Cuộc sống của anh đơn giản đến mức buồn tẻ: chở khách – nhận tiền – về phòng trọ nhỏ – ăn bữa cơm nguội – ngủ.

Nếu có điều gì khiến anh còn tồn tại đến hôm nay, thì đó là ký ức về người vợ đã mất.

Lan.

Lan mất đã bảy năm.

Một tai nạn bất ngờ, nhanh đến mức Lâm không kịp nói lời tạm biệt. Ngày nhận tro cốt vợ, anh đứng lặng suốt mấy tiếng đồng hồ, không khóc, không gào thét. Chỉ đến đêm, khi căn phòng trọ trống rỗng đến nghẹt thở, anh mới ngồi bệt xuống sàn, ôm chiếc áo cũ của vợ mà bật khóc như một đứa trẻ.

Họ không có con.

Lan từng nói:
“Không có con cũng được. Chỉ cần có nhau là đủ.”

Sau khi Lan mất, Lâm sống tiếp như một cái bóng. Anh không tái hôn. Không yêu ai. Không cho phép bản thân hạnh phúc.

Vì anh tin, nếu mình hạnh phúc, Lan sẽ buồn.

Sáng hôm đó, Lâm chạy xe như mọi ngày.

Anh dừng xe chờ khách trước một tòa nhà lớn, nơi thường có người ăn mặc sang trọng ra vào. Lâm ít khi nhận khách ở đây, vì anh biết mình không hợp với thế giới ấy.

Bỗng cửa tòa nhà mở ra.

Một người phụ nữ bước ra, được hai người khác đi theo sau. Cô mặc bộ vest tối màu, dáng người mảnh mai, mái tóc buộc gọn. Từng bước đi dứt khoát, ánh mắt lạnh lùng.

Lâm vô thức ngẩng lên.

Rồi tim anh như ngừng đập.

Gương mặt ấy…

Giống Lan đến đáng sợ.

Không phải giống một chút.
Mà là giống hệt.

Từ đôi mắt, sống mũi, khóe môi… đến cả cái nhíu mày rất quen thuộc.

Lâm đứng chết lặng. Tai anh ù đi, xung quanh như không còn âm thanh.

Lan…?

Anh lắc mạnh đầu. Không thể nào. Lan đã mất. Anh tận tay đưa cô đi.

Nhưng người phụ nữ kia quay sang, nói điều gì đó với trợ lý, rồi cười nhạt.

Nụ cười ấy…
giống Lan đến mức Lâm phải vịn vào xe để khỏi ngã.

Người phụ nữ tiến về phía xe.

“Anh chở tôi được không?” – cô hỏi, giọng lạnh nhưng rõ ràng.

Lâm run tay khi đưa mũ bảo hiểm cho cô.

“Dạ… được.”

Anh không dám nhìn thẳng vào gương mặt ấy. Sợ chỉ cần nhìn thêm một giây, anh sẽ sụp đổ.

Xe lăn bánh.

Cả quãng đường, Lâm không nói một lời. Chỉ có tiếng động cơ cũ kỹ và nhịp tim anh đập loạn xạ.

Cuối cùng, anh không chịu nổi nữa.

“Xin lỗi cô…” – Lâm lên tiếng, giọng khàn đặc – “Cô… có từng sống ở đây lâu chưa?”

Người phụ nữ im lặng vài giây.

“Tôi lớn lên ở nước ngoài. Mới về gần đây.”

Lâm nuốt khan.

“Cô… có người thân nào ở đây không?”

Cô hơi quay đầu lại.

“Sao anh hỏi nhiều vậy?”

Lâm siết chặt tay lái.

“Vì cô… giống vợ tôi.”

Câu nói vừa dứt, xe chao nhẹ.

Người phụ nữ im lặng rất lâu.

Rồi cô nói, chậm rãi:

“Vợ anh… mất rồi sao?”

Lâm gật đầu, mắt cay xè.

“Bảy năm.”

Xe dừng lại.

Người phụ nữ xuống xe, đứng đối diện Lâm. Lần đầu tiên, anh dám nhìn thẳng vào cô.

Càng nhìn, anh càng đau.

“Anh tên gì?” – cô hỏi.

“Lâm.”

Cô khựng lại rất khẽ.

Rồi hỏi tiếp:

“Vợ anh tên là gì?”

Lâm hít sâu.

“Lan.”

Người phụ nữ tái mặt.

Họ ngồi trong một quán nước nhỏ ven đường.

Người phụ nữ tháo kính, bàn tay hơi run.

“Tôi tên là Linh.” – cô nói – “Nhưng trước đây… tôi từng có một cái tên khác.”

Lâm nhìn cô, tim đập dữ dội.

“Bảy năm trước…” – Linh tiếp tục – “tôi gặp tai nạn rất nặng. Mất trí nhớ. Khi tỉnh dậy, tôi không nhớ mình là ai. Một gia đình nhận nuôi tôi. Họ nói tôi không còn người thân.”

Lâm thấy cổ họng mình nghẹn lại.

“Cô… nhớ gì về quá khứ không?”

Linh lắc đầu.

“Không. Chỉ có những giấc mơ lặp đi lặp lại. Một căn phòng trọ nhỏ. Một người đàn ông hay ngồi sửa xe. Một cái bếp cũ. Và cảm giác… rất đau khi tỉnh dậy.”

Nước mắt Lâm rơi xuống ly nước.

“Lan… hay gọi tôi là Lâm ‘đầu gỗ’.” – anh thì thầm – “Vì tôi ít nói.”

Linh run lên.

“Anh… hay để dép bừa bãi.” – cô nói, giọng vỡ ra – “Và mỗi lần tôi giận, anh đều im lặng, rồi nấu mì cho tôi ăn.”

Lâm bật khóc.

Không kìm được nữa.

Anh gục đầu xuống bàn.

“Lan… là em đúng không?”

Linh ôm đầu.

Những hình ảnh vỡ vụn ập về. Tiếng cười. Tiếng khóc. Một lời hứa chưa kịp thực hiện.

Cô khóc nức nở.

“Em… không nhớ rõ. Nhưng tim em đau quá.”

Họ đến nghĩa trang.

Lâm đứng trước ngôi mộ quen thuộc. Linh đứng sau anh, đôi chân run rẩy.

Khi nhìn thấy tấm ảnh trên bia mộ, Linh quỵ xuống.

“Đó là… em.”

Cô khóc như chưa từng khóc.

Bảy năm bị chôn vùi.
Bảy năm một người chồng sống trong mất mát.
Bảy năm một người vợ sống trong thành công… nhưng trống rỗng.

Linh không quay lại cuộc sống cũ ngay.

Cô ở lại căn phòng trọ nhỏ với Lâm.

Cô tập nấu ăn lại. Tập nhớ từng thói quen. Có những đêm cô ôm đầu đau đớn, ký ức đến rồi đi.

Có những ký ức không bao giờ quay lại.

Linh vẫn là nữ tỷ phú trong mắt thế giới.
Nhưng với Lâm, cô chỉ là người vợ vừa trở về từ cõi chết.

Ba tháng sau, Linh rời đi.

Cô để lại cho Lâm một lá thư:

“Em không biết mình có thể trở lại làm Lan hoàn toàn hay không.
Nhưng em biết, nếu không gặp lại anh, phần Lan trong em sẽ chết lần nữa.
Nếu một ngày em đủ can đảm…
em sẽ quay về, không phải với tư cách tỷ phú,
mà là người vợ năm xưa.”

Lâm gấp thư lại.

Nước mắt rơi.

Nhưng lần này, anh mỉm cười.

Vì anh biết, người anh yêu…
chưa từng rời bỏ anh.

Có những cuộc gặp gỡ đến muộn.
Có những ký ức ngủ quên.
Và có những giọt nước mắt…
không phải vì mất nhau,
mà vì cuối cùng cũng tìm lại được nhau.

Related Posts

Our Privacy policy

https://top10newz.com - © 2026 News