CUỘC GỌI LÚC 3 GIỜ SÁNG
Ngoài kia, cơn mưa cuối đông rả rích như một khúc ru buồn. Căn phòng nhỏ chỉ có ánh đèn vàng leo lét hắt lên tấm hình cũ – ảnh thằng Lâm trong bộ quân phục công an, nụ cười rạng rỡ mà ngày nào bà Hòa cũng lau sạch bụi.
Đã hai tháng nó chưa về. Cứ mỗi lần nhớ con, bà lại mở Zalo, nhìn ảnh đại diện của nó, rồi tắt đi. Đứa con trai duy nhất, sau khi vợ mất sớm, bà dành cả đời nuôi nó lớn. Bây giờ nó làm ở thành phố, ca đêm, bà chẳng dám gọi vì sợ con mệt.
Đêm ấy, gần ba giờ sáng, tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên. Bà giật mình, tim đập thình thịch.
“Lâm hả con? Sao gọi giờ này?”
Giọng nó bên kia vang lên nhỏ nhẹ, có chút khàn khàn:
“Dạ, con đây. Mẹ… ăn cơm chưa?”
Bà bật cười:
“Trời đất, con khùng hả, nửa đêm ai ăn cơm. Con trực đêm à? Mưa lạnh, nhớ mặc áo ấm, nghe chưa.”
“Dạ… con biết. Mẹ đừng lo cho con nhiều. Con chỉ muốn… nghe giọng mẹ một chút thôi.”
Giọng nó run run, nghèn nghẹn, như thể đang cố kìm nước mắt.
Bà Hòa thấy tim mình nhói lạ.
“Con sao vậy? Có chuyện gì không?”
“Không có gì đâu, mẹ ạ. Mẹ nhớ giữ sức khỏe nhé… Con thương mẹ nhiều lắm.”
Bà chưa kịp đáp, đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng nhiễu, rồi tít… tít…
Bà đặt điện thoại xuống, mỉm cười nhẹ.
“Tội nghiệp, chắc trực ca khuya, nhớ mẹ đây mà…”
Bà khẽ nhắm mắt, lòng thấy ấm áp trong cái lạnh mùa mưa.
Năm phút sau, điện thoại lại reo. Lần này là số lạ.
“Alo, xin hỏi… bà có phải là mẹ của đồng chí Lâm – Đội CSGT Quận 3 không ạ?”
“Dạ, tôi là mẹ nó. Có chuyện gì không chú?”
Giọng người đàn ông bên kia trầm lại:
“Chúng tôi rất tiếc… Con trai bà gặp tai nạn trong lúc làm nhiệm vụ… Anh ấy mất lúc 2 giờ 50 sáng.”
Cả căn phòng chao đảo. Bà Hòa nghe tiếng mưa rơi loạn xạ ngoài hiên, rồi mọi thứ tối sầm lại. Chiếc điện thoại rơi xuống nền, vỡ tan.
Tang lễ diễn ra đơn giản. Lâm được truy tặng bằng khen vì đã hi sinh khi truy đuổi xe phạm luật. Người ta nói, lúc xe tải mất lái, nó vẫn cố né đám học sinh đi ngang qua.
Bà Hòa chẳng nói gì. Bà chỉ ngồi lặng trước di ảnh con trai, đôi mắt ráo hoảnh, như thể nước mắt đã cạn từ kiếp nào.
Khi công an giao lại tư trang của Lâm, bà run run mở túi.
Điện thoại của nó bị nứt màn hình, còn lưu cuộc gọi cuối cùng: “Đang gọi… Mẹ – 2:49 AM.”
Bà chết lặng.
“Sao… lại là 2 giờ 49?”
Giờ đó… con bà đã mất rồi. Nhưng bà nghe tiếng nó gọi vào đúng 3 giờ. Rõ ràng giọng nó còn ấm, còn run run như sợ bà buồn.
“Lẽ nào… con về chào mẹ lần cuối?”
Những đêm sau đó, bà không dám tắt điện thoại. Bất cứ âm thanh nhỏ nào vang lên, bà đều giật mình. Bà vẫn để điện thoại của con trên bàn, sạc pin đầy, thi thoảng mở ra, nhìn chằm chằm dòng chữ “Cuộc gọi nhỡ – 3:00 AM” mà run rẩy.
Người trong xóm bảo bà dạo này khác lắm: hay ngồi trước hiên, lẩm bẩm nói chuyện một mình. Có người hỏi, bà chỉ cười hiền:
“Tui nói chuyện với thằng Lâm, nó hay về thăm tui lắm.”
Một đêm mưa nữa. Gió tạt lạnh buốt.
Bà Hòa đang nhóm lửa nấu ấm nước thì điện thoại của con trai trên bàn bỗng sáng lên.
“Cuộc gọi đến – Lâm”
Bà sững sờ. Tim bà đập loạn. Tay run bần bật, bà nhấc máy:
“Lâm… con đó hả? Con về thật hả con?”
Bên kia, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng gió thổi qua loa. Không một lời đáp.
Rồi máy tự tắt.
Bà ngồi thụp xuống, ôm ngực, bật khóc như đứa trẻ.
“Mẹ ăn cơm rồi… Con đừng lo nữa, con ơi…”
Sáng hôm sau, người ta phát hiện bà ngồi tựa bên bàn, hai mắt nhắm hờ, khuôn mặt an yên. Điện thoại vẫn mở, màn hình hiển thị cuộc gọi chưa kết thúc — thời lượng 00:05:00, đúng bằng thời gian đêm đầu tiên Lâm gọi về.
Trên bàn, tấm hình hai mẹ con được đặt ngay ngắn, bên cạnh bát cơm còn nóng và đôi đũa chưa kịp gắp.
Khi đội công an đến dọn dẹp, một anh trẻ cúi xuống nhìn chiếc điện thoại cũ của bà. Trong danh bạ, chỉ có đúng một số:
“Con trai – 3:00 AM.”
Anh nhìn lên, khẽ nói:
“Chắc bác ấy gặp lại con mình rồi…”
Bên ngoài, mưa đã tạnh. Ánh nắng yếu ớt rọi qua ô cửa, phản chiếu lên bức ảnh người mẹ cười hiền cùng đứa con trong bộ quân phục.
THÔNG ĐIỆP
Có những lời yêu thương đến từ bên kia ranh giới.
Có những cuộc gọi không cần tín hiệu, chỉ cần một trái tim vẫn còn nhớ.
Và đôi khi, điều an ủi lớn nhất của người ở lại –
là tin rằng người đã khuất vẫn chưa từng rời đi.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load