Cuối con ngõ ngoằn ngoèo thuộc xã Phú Thạnh, huyện Hòa Dương, ai cũng biết đến bà Sáu Mù – người phụ nữ đã ngoài bảy mươi, đôi mắt trắng đục, mù lòa từ nhỏ nhưng lại có tay nghề chế biến món lòng luộc và cháo lòng khiến cả huyện say mê.
Sáng nào cũng vậy, quán lòng tồi tàn bằng mái tôn dột nát của bà Sáu vẫn đông nghịt khách. Dân tài xế, công nhân, thậm chí cả cán bộ xã cũng tạt vào. Ai cũng trầm trồ:
– “Không hiểu sao lòng bà Sáu thơm thế, nhai giòn, mà nước chấm thì ngon đến lạ…”
Bà Sáu chỉ cười hiền, đôi tay gầy guộc thoăn thoắt thái từng khúc lòng, đổ cháo, bưng bát — thuần thục đến khó tin.
Người ta đồn rằng, dù mù nhưng mũi của bà cực kỳ thính, chỉ cần ngửi qua là biết lòng đã chín tới hay chưa.
Có người hỏi đùa:
– “Bà Sáu ơi, bà nấu bằng bí quyết gì vậy, nói cho con học với?”
Bà chỉ cười, giọng khàn đục:
– “Toàn người quen ăn, nên lòng của bà… hợp miệng thôi con ạ.”
Một buổi sáng tháng Mười, trời Phú Thạnh đổ mưa rả rích, bà Sáu vẫn ngồi sau quầy, tay sờ từng miếng lòng treo trên móc. Đúng lúc ấy, ba chiếc xe công an dừng trước quán. Người chỉ huy – Trung úy Khải – bước xuống, giọng rắn rỏi:
– “Bà Nguyễn Thị Sáu, mời bà về trụ sở để làm việc!”
Cả xóm chết lặng. Bà Sáu điềm tĩnh lau tay, khẽ nói:
– “Tôi làm gì sai hả chú?”
Không ai trả lời. Một chiến sĩ lặng lẽ mở tủ đá trong quán ra. Cái mùi tanh ngai ngái lập tức bốc lên. Rồi sau đó, tiếng la thất thanh vang lên từ phía sau bếp:
– “Trời ơi… đây là… xương người!”
Tin dữ lan nhanh như gió. Cả huyện Hòa Dương rúng động.
Trong đêm, người ta kéo nhau đến trước quán lòng, ai nấy mặt tái mét.
Một người đàn ông từng là khách quen run rẩy nói:
– “Tôi ăn ở đây suốt ba năm trời… không lẽ… không lẽ bà ấy nấu… từ người thật sao?”
Khi công an khám xét, trong hầm sau bếp, họ phát hiện vài mẩu xương, mảnh vải dính máu và hàng chục túi ruột non, gan, phổi được ướp kỹ bằng đá lạnh.
Điều khiến ai cũng ám ảnh là khi điều tra danh tính, kết quả giám định cho thấy một phần số “lòng” ấy trùng khớp ADN của những người lang thang mất tích quanh khu chợ huyện suốt nhiều năm qua.
Khi bị đưa về trụ sở, bà Sáu vẫn bình thản. Trung úy Khải hỏi:
– “Bà lấy mấy thứ đó ở đâu?”
Bà chỉ mỉm cười, ánh mắt mù đục nhìn vô định:
– “Tôi không biết… Có người đem đến cho tôi mỗi sáng, nói là đồ thừa lò mổ. Tôi chỉ ngửi… thấy thơm thì nhận. Tôi đâu có biết…”
Khải nghiến răng:
– “Bà không biết à? Bà nghĩ mũi của bà thính như vậy mà không phân biệt nổi sao?”
Bà Sáu khẽ lắc đầu, giọng trầm xuống như thì thầm:
– “Lạ lắm, mùi ấy… nó quen lắm… giống như mùi thịt của con trai tôi năm xưa, lúc tôi ôm nó khi nó còn ấm…”
Câu nói khiến cả phòng thẩm vấn lạnh buốt.
Ba ngày sau, bà Sáu treo cổ tự tử trong buồng giam, để lại tờ giấy chi chít dòng chữ nguệch ngoạc:
“Tôi không nhìn thấy, nhưng tôi biết… mỗi người từng ăn lòng của tôi đều sẽ nhớ mãi mùi vị ấy — mùi của tội lỗi, mùi của máu người.”
Từ đó, quán lòng cuối xóm bị niêm phong. Đến tận bây giờ, người dân Phú Thạnh vẫn truyền nhau rằng, đêm mưa nào đi ngang qua, vẫn nghe thấy tiếng dao thái lách cách và mùi cháo lòng thoang thoảng trong gió…
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load