Giữa những tiếng cười nói, tôi bỗng chết lặng khi nhìn thấy một dáng người quen thuộc bước vào.
Ngày trước, khi lấy vợ, tôi cứ nghĩ mình là người đàn ông hy sinh nhiều nhất. Tôi làm việc quần quật, leo lên được chức giám đốc chi nhánh, thu nhập đủ đầy để cả nhà chẳng phải thiếu thứ gì. Còn vợ tôi – một người phụ nữ chỉ quanh quẩn với bếp núc, con cái. Tôi từng nhiều lần chê bai cô ấy quê mùa, cục mịch, sinh con xong không chịu tập tành lấy lại vóc dáng, cứ mặc áo cũ, tóc buộc vội.
Thú thật, tôi coi thường vợ mình. Trong mắt tôi, cô ấy chẳng còn sức hút. Tôi vin vào lý do “phụ nữ bỏ bê bản thân” để biện minh cho việc ngoại tình. Và khi cô ấy phát hiện, tôi lại hùng hổ đổ lỗi rằng “em không biết chăm sóc bản thân, không biết làm mới hôn nhân”. Cuối cùng, cô ấy buông một câu gọn lỏn: “Chúng ta ly hôn đi, để em được sống cuộc đời của mình”.
Chúng tôi chia tay trong ồn ào lẫn tổn thương. Tôi chỉ giữ lại trách nhiệm chu cấp tiền nuôi con. Con ở với mẹ, cuối tuần cô ấy đưa con về nhà ông bà nội rồi lại đi ngay, chẳng bao giờ chạm mặt tôi. Thời gian thấm thoắt trôi qua, đã 3 năm kể từ ngày ký vào tờ đơn ly hôn. Trong tôi, hình ảnh vợ cũ vẫn dừng lại ở dáng vẻ xuề xòa, ánh mắt mệt mỏi năm ấy. Nhất là khi không còn điều kiện kinh tế của tôi thì cuộc đời cô ấy sẽ chẳng khá lên được.
Cho đến hôm ấy… tôi xuống sân Pickleball của khu đô thị để đánh giải nội bộ. Sân hôm ấy đông, náo nhiệt khác thường. Giữa những tiếng cười nói, tôi bỗng chết lặng khi nhìn thấy một dáng người quen thuộc bước vào. Là cô ấy – vợ cũ của tôi.

Ảnh minh họa
Nhưng không, tôi phải dụi mắt mấy lần mới tin nổi. Người phụ nữ trước mặt tôi chẳng còn là cô vợ tầm thường ngày xưa. Cô ấy mặc bộ đồ thể thao gọn gàng, khỏe khoắn, tóc buộc cao để lộ gương mặt rạng rỡ. Làn da rám nắng, đôi mắt sáng và nụ cười tự tin khiến cô ấy nổi bật đến mức ai cũng phải ngoái nhìn.
Khi cầm vợt vào sân, từng cú đánh của cô ấy vừa dứt khoát vừa uyển chuyển. Khán giả xung quanh trầm trồ, còn tôi thì bủn rủn tay chân. Trái tim tôi thắt lại: Hóa ra cô ấy đã thay đổi đến mức khó tin, lột xác hoàn toàn sau khi rời khỏi tôi.
Trận đấu kết thúc, tôi lặng lẽ đi theo ra cổng. Lần đầu tiên sau 3 năm, tôi thấy mình run rẩy khi đối diện vợ cũ. Tôi nghẹn ngào buông một câu: “Anh… anh thật sự xin lỗi em…”.
Cô ấy khựng lại giây lát rồi khẽ cười. Nhưng nụ cười ấy không còn là nụ cười cam chịu của ngày xưa nữa. Cô nhìn thẳng vào mắt tôi, bình thản nói:
“Lỗi không phải ở anh. Lỗi là ở em… vì ngày đó em mải yêu chồng mà quên mất phải yêu chính mình”.
Câu nói ấy khiến tôi chết lặng. Nó như một nhát dao xoáy vào lòng kiêu hãnh của tôi, nhưng cũng là sự thật không thể chối bỏ. Tôi từng nghĩ mình là trung tâm, rằng vợ phải hy sinh, phải phục tùng. Nhưng chỉ khi mất đi rồi, tôi mới thấy: người phụ nữ ấy chỉ cần một cơ hội để sống đúng với bản thân, và cô ấy đã làm được không cần tôi.
Tối hôm đó, về nhà, tôi nằm trằn trọc mãi. Lần đầu tiên, tôi thấy mình hối hận không phải vì mất một người vợ hiền, mà vì đã từng hủy hoại một người phụ nữ xứng đáng được trân trọng.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load