Năm đó tôi mới 7 tuổi. Lần đầu tiên được mẹ chở lên Hà Nội chơi. Mẹ đạp chiếc xe Phượng Hoàng cũ, tôi ngồi sau, ôm chặt lưng mẹ giữa dòng người đông nghẹt. Gió sớm mát rượi, mùi hoa sữa thoảng đâu đó, mẹ bảo:
“Hôm nay mẹ cho con ăn phở Hà Nội chính gốc nhé, ngon lắm!”
Chúng tôi dừng lại ở một quán nhỏ trên phố Bát Đàn. Quán đông nghẹt, người ta xếp hàng, tiếng bát đũa leng keng. Tôi háo hức nhìn quanh, thấy mọi người ăn ngon lành mà lòng cũng rộn ràng.
Rồi khi bát phở được bưng ra, khói bốc lên nghi ngút, hương thơm lan tỏa. Nhưng không hiểu sao, tôi bỗng thấy nghèn nghẹn. Tôi nhìn tô phở, rồi òa khóc nức nở:
“Con không ăn đâu, mẹ ơi con muốn về!”
Cả quán cười ồ. Một bác đàn ông trung niên trêu:
“Nhà quê lần đầu ra tỉnh đấy!”
Mẹ cười ngượng, vỗ vai tôi:
“Con ăn đi, có gì đâu mà sợ…”
Nhưng tôi càng khóc dữ hơn, run bần bật, ôm chặt mẹ. Mẹ đành xin gói mang về, rồi dắt xe ra cửa. Vừa bước xuống bậc, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên phía sau.
Cửa kính quán vỡ vụn, khói đen bốc lên mù mịt. Người ta hét thất thanh – chiếc bếp gas trong quán phát nổ, lửa lan khắp gian bếp. Những người ngồi gần đó bị hất văng, cảnh tượng hỗn loạn, tiếng kêu cứu dồn dập.
Tôi hoảng loạn, mẹ ôm chặt tôi vào lòng, quỳ sụp xuống vỉa hè, vừa run vừa lẩm bẩm:
“Ơn trời… nếu con không khóc, hai mẹ con mình đã ngồi ở chỗ đó rồi…”
Đêm ấy, về đến nhà, mẹ không nói gì, chỉ ngồi bên tôi thật lâu. Tôi nghe tiếng mẹ khóc khe khẽ trong bóng tối. Sau lần đó, mỗi khi đi qua phố Bát Đàn, mẹ chỉ lặng lẽ nhìn, chẳng bao giờ bước vào quán phở nào nữa.
Nhiều năm sau, khi tôi đã lớn, mẹ kể:
“Ngày đó mẹ sợ đến chết lặng… Nhưng mẹ cũng tin có một thứ linh cảm thiêng liêng giữa mẹ và con. Có lẽ ông trời thương, nên để con khóc.”
Giờ đây, mẹ đã già, còn tôi đã có con nhỏ. Mỗi lần đèo con đi qua phố cũ, nghe mùi phở bốc lên, tôi lại nhớ khoảnh khắc năm ấy – khoảnh khắc mà một tiếng khóc trẻ con đã cứu cả hai mẹ con khỏi lưỡi hái tử thần.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load