Điềm Lành Dưới Nền Nhà
Ngày động thổ xây ngôi nhà mới trên mảnh đất tổ tiên để lại, cả nhà tôi rộn ràng từ sáng sớm. Bố tôi, người cẩn trọng và tin vào tâm linh, đã chọn ngày lành tháng tốt, chuẩn bị lễ cúng chu đáo. Khi thầy cúng vừa khấn xong, mọi người bắt đầu xẻ đất thì bất ngờ, từ dưới bụi cỏ gần đó, hai con rắn hổ mang to lớn, vảy óng ánh như dát bạc, lặng lẽ bò ra. Cả đám đông sững sờ, vài người hét lên, nhưng kỳ lạ thay, hai con rắn không tỏ ra hung dữ. Chúng chậm rãi trườn đến, quấn quanh chỗ bố tôi đứng, đầu ngẩng cao, mắt sáng như nhìn ông. Dù vậy, chúng không cắn, chỉ lặng lẽ quan sát rồi quấn lấy nhau như đang bảo vệ điều gì đó.
Mẹ tôi hoảng hốt, thì thầm: “Điềm gở rồi, đừng động thổ nữa!” Nhưng bố tôi, sau phút giật mình, bình tĩnh nói: “Chưa chắc. Rắn hổ mang là loài linh thiêng, có khi là điềm lành.” Để tránh rủi ro, ông sai người bắt hai con rắn, cẩn thận thả vào lồng, định sẽ mang thả ở khu rừng gần đó sau lễ cúng. Đêm ấy, cả nhà không ai ngủ yên, cứ bàn tán mãi về chuyện kỳ lạ. Anh trai tôi, vốn không tin chuyện tâm linh, chỉ cười: “Chắc chúng đói, bò ra tìm đồ cúng thôi!”
Sáng hôm sau, khi anh trai ra kiểm tra lồng rắn, anh sững người. Lồng trống không. Hai con rắn đã biến mất, không một dấu vết. Cửa lồng vẫn khóa chặt, không hề có dấu hiệu bị phá. Anh gọi cả nhà ra xem, ai nấy đều rùng mình. Bố tôi trầm ngâm, rồi quyết định mời một ông thầy phong thủy nổi tiếng trong vùng đến xem xét. Ông thầy, sau khi xem đất, xem hướng, và nghe kể chuyện, mỉm cười nói: “Đây là điềm lành. Rắn hổ mang là thần linh canh giữ đất này. Chúng hiện ra để báo hiệu mảnh đất này có linh khí mạnh, gia đình sẽ được phù hộ. Việc chúng biến mất là dấu hiệu chúng đã chấp nhận lễ cúng và rời đi.”
Nghe vậy, cả nhà tôi thở phào. Công việc xây nhà tiếp tục, và kỳ lạ thay, mọi thứ diễn ra suôn sẻ bất ngờ. Thợ xây không ai ốm đau, thời tiết thuận lợi, và ngôi nhà hoàn thành đúng tiến độ. Nhiều năm sau, mỗi lần gia đình sum họp trong ngôi nhà ấy, bố tôi vẫn kể lại câu chuyện về hai con rắn hổ mang, như một lời nhắc nhở rằng đôi khi, những điều kỳ bí nhất lại là dấu hiệu của may mắn và bình an.
News
Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Tôi học xong cấp ba là đi làm công nhân may, quen chồng tôi – Tuấn – qua một người quen.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
20 năm làm vợ, tôi chưa từng nghĩ sẽ đứng trước tòa án. Cho đến ngày chồng đòi ly hôn, và con gái 7 tuổi của tôi nói với thẩm phán một bí mật khiến cả phòng xử án ch;;ết lặng…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng đi công tác cùng cô thư ký trên máy bay. Tôi không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Nhưng những gì xảy ra sau câu nói “Vợ à, vất vả cho em rồi” đã khiến tôi tỉnh ngộ về hôn nhân và chính bản thân mình…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
20 Năm Làm Dâu, Một Đêm Bị Chồng Đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Cô Thư Ký 23 Tuổi — Đến Khi Mẹ Chồng Mở Mắt Trao Chiếc Hộp Gỗ, Tôi Mới Hiểu Ai Mới Là Người Thắng Cuối Cùng
1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ…
Tôi hiểu ra một điều đau đớn: Trong khoảnh khắc phải lựa chọn, anh đã không đứng về phía tôi.
Tôi nhận tin thưởng cuối năm vào một buổi chiều cuối tháng Chạp. Giám đốc gọi tôi lên phòng, đóng cửa lại, rót trà: – Năm nay dự án thành công, hội đồng quyết định thưởng riêng cho em 3…
Chị ấy khựng lại, như chợt nhận ra mình nói hớ. – À… thì… nghe nói làm cho rõ ràng thôi, phòng sau này rắc rối.
Tôi biết chuyện mẹ chồng đem toàn bộ ba căn nhà đi làm công chứng tiền hôn nhân vào một buổi chiều rất bình thường, khi tôi đang loay hoay rửa bát trong bếp. Chị hàng xóm sang chơi, vô…
End of content
No more pages to load