Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á đ/ắt
Sân bay quốc tế một buổi sớm mùa đông chìm trong màn sương lạnh. Những hạt mưa nhỏ li ti bay lất phất quanh chiếc chuyên cơ hạng sang của tập đoàn Trịnh Gia Group—một đế chế nổi tiếng khắp Hà Nội, Sài Gòn và cả giới đầu tư quốc tế.
Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang mang thai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy lo lắng. Cô nhận lời tham gia chuyến bay này chỉ vì chồng cô—Trịnh Minh—nói rằng đây là “cuộc họp gia đình quan trọng”. Nhưng cả buổi sáng, Minh tránh nhìn vào mắt vợ.
Trong lòng Lan Anh, một linh cảm xấu dần lớn lên.
Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót vang lên sắc lạnh dọc lối đi.
Một cô gái xuất hiện—mặc áo khoác đỏ hàng hiệu, đôi môi cong lên đắc thắng.
Hà Vy.

Tim Lan Anh thắt lại. Cô biết cái tên này. Cô từng thấy nó trên màn hình điện thoại của Minh vào những đêm muộn. Cô hỏi—nhưng Minh đã chối.
Giờ thì Hà Vy đang đứng đây, bước vào chuyên cơ gia đình như thể thuộc về nơi này.
“Minh,” Hà Vy cười ngọt, cúi xuống chạm má anh, “anh không nói với cô ấy là em sẽ đi cùng sao?”
Lan Anh chết sững.
Minh chỉ lúng túng: “Chúng ta cứ bay đi rồi nói sau.”
Lan Anh thì thào: “Anh đưa cô ta theo? Trên chuyến bay gia đình? Minh, em đang mang thai.”
Chưa dứt câu, Hà Vy lập tức đảo mắt, tiến lại gần và nói đầy mỉa mai:
“Đừng lên cơn làm quá như mấy bà bầu.”
Rồi bất ngờ, cô ta túm lấy tóc Lan Anh và giật mạnh.
“A!!” Lan Anh kêu lên, tay nắm chặt thành ghế.
“Mày không xứng với anh ấy,” Hà Vy gằn giọng. “Không xứng với gia đình này, cũng chẳng xứng với cuộc sống—”
Một tiếng quát vang rền từ cuối khoang máy bay:
“Ở đây có chuyện gì vậy?”
Không gian lập tức đông cứng.
Đứng ở cửa khoang là Trịnh Khang, anh trai của Minh—tỷ phú trẻ, Chủ tịch Tập đoàn Trịnh Gia. Cao lớn, lạnh lùng, khoác áo dạ màu xám sẫm, trông đúng dáng người có thể khiến cả thị trường tài chính Việt Nam chao đảo chỉ bằng một lời nói.
Mặt Minh tái mét. “Anh… em có thể giải thích.”
“Vậy giải thích đi.” Giọng Khang lạnh như thép.
Lan Anh lau nước mắt. Hà Vy buông tay, lùi lại, vẻ đắc thắng biến mất.
Ánh mắt Trịnh Khang quét qua cảnh tượng: tóc Lan Anh rơi lả tả, đôi bàn tay cô run rẩy, gương mặt hỗn láo của Hà Vy, và vẻ tội lỗi của Minh.
Hàm anh nghiến chặt.
“Lan Anh,” anh hỏi, “cô ta có chạm vào em không?”
Lan Anh định trả lời, nhưng Minh chen vào: “Anh đừng làm quá. Không có gì cả! Hà Vy chỉ hơi nóng.”
Hà Vy cũng gật gù: “Đúng vậy! Chính cô ta khiêu khích tôi!”
Khang làm như không nghe thấy.
“Lan Anh. Em nói đi.”
Lan Anh nhìn vào ánh mắt Khang—kiên định, bảo vệ, giận dữ thay cho cô—và nói khẽ:
“Cô ta túm tóc em. Rất mạnh.”
Cả khoang chìm trong im lặng nặng nề.
Khang quay sang đội trưởng an ninh Hữu Tâm.
“Tâm, đưa cô ta xuống.”
Hà Vy bật lên: “Anh nói gì cơ?!”
Tâm bước đến: “Mời cô rời khỏi máy bay.”
“Không đời nào!” Hà Vy gào lên. “Minh!! Làm gì đi chứ!”
Nhưng Minh chỉ cúi đầu.
“Tấn công người nhà tôi trong máy bay của tôi,” Khang nói dứt khoát, “thì cô bước xuống máy bay của tôi.”
Hà Vy cố giật tay lại nhưng bị Tâm giữ chặt, lôi đi.
“Các người sẽ phải hối hận!” cô ta hét chói tai. “Minh đã hứa—”
Khang cắt ngang: “Ở đây Minh không có quyền hứa gì hết. Tôi mới là người quyết định.”
Trong tích tắc, Hà Vy bị đưa xuống và cửa máy bay đóng lại, chặn tiếng la hét còn lại.
Lan Anh thở gấp, tim vẫn đập mạnh.
Minh nhìn anh trai đầy giận dữ: “Anh làm cô ấy mất mặt.”
Khang tiến lại gần, giọng sắc lạnh: “Không. Chính em làm mất mặt vợ mình. Và mất mặt cả gia đình.”
Minh im bặt.
Khang quay sang Lan Anh: “Em có bị đau không?”
Lan Anh lắc đầu. “Chỉ hoảng sợ thôi.”
“Vậy thì tốt,” Khang nói. “Vì mọi chuyện sẽ dừng tại đây.”
Rồi anh nhìn thẳng Minh:
“Anh đã cảnh báo em rồi. Gia đình này không cần hoàn hảo, nhưng phải có danh dự. Em đưa nhân tình lên máy bay trong khi vợ mang thai đang có mặt. Và em để cô ta làm đau Lan Anh?”
Minh lắp bắp: “Không phải như anh nghĩ—”
“Đúng như tôi nghĩ,” Khang đáp. “Và từ giây phút này, em bị đình chỉ toàn bộ chức vụ trong Trịnh Gia Group. Hiệu lực ngay lập tức.”
Minh tròn mắt: “Anh không thể—”
“Tôi có thể,” Khang nói, “và tôi đã làm.”
Lan Anh sững lại trước uy lực của anh trai chồng.
“Khi máy bay hạ cánh,” Khang nói tiếp, “em sẽ chuyển về căn biệt thự ở Tây Hồ. Một mình. Không được liên quan đến Hà Vy nữa.”
Giọng Minh nghẹn lại: “Anh… đừng như vậy mà…”
“Hành động của em dẫn tới chuyện này,” Khang đáp ngắn gọn.
Minh gục xuống ghế, hoàn toàn thất bại.
Tiếng động cơ máy bay dần đều. Lan Anh nhìn ra cửa sổ, lòng nhẹ hơn dù mọi thứ vừa hỗn loạn. Lần đầu tiên trong buổi sáng, cô cảm thấy an toàn.
Một lát sau, Khang khẽ nói:
“Anh xin lỗi vì em phải chịu chuyện này. Em là người nhà. Và người nhà thì phải được bảo vệ.”
Nước mắt Lan Anh rơi—không phải vì đau, mà vì ấm lòng.
“Cảm ơn anh, anh Khang.”
Khang chỉ gật đầu. “Em lo cho em bé đi. Còn lại để anh.”
Minh ngồi chết lặng, biết rằng những gì anh tưởng có thể giấu đã vượt quá tầm kiểm soát.
Và trong buổi sáng mùa đông ấy, trên bầu trời Việt Nam, một sự thật trở nên rõ ràng:
Lan Anh không hề đơn độc.
Và bất cứ ai dám làm tổn thương cô—sẽ phải trả giá.
News
Bố mẹ vừa mất chị gái đã bỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ
Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà…
Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m
Nét bút của Tuấn lướt nhanh trên tờ đơn ly hôn, dứt khoát và nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn đẩy tờ giấy về phía Hương, nhếch mép cười khẩy: – Thế là xong nhé….
Bố mẹ mất sớm tưởng ông bà ngoại thương tình mang 2 đứa cháu m:;ồ c::ôi về nuôi ai ngờ ông bà đem cháu b::ỏ chợ
Mùa đông năm ấy, sau vụ tai nạn thảm khốc cướp đi sinh mạng của cả bố và mẹ, anh em Tú (4 tuổi) và Mai (2 tuổi) trở thành những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Cứ…
Tôi 35t, lương 50 triệu vẫn ế nên thuê đại cô gái rửa bát ở quán phở với giá 2 triệu để đưa về ra mắt bố mẹ 3 ngày Tết
Minh, 35 tuổi, Trưởng phòng kinh doanh của một tập đoàn công nghệ lớn, lương tháng ngót nghét 50 triệu chưa kể thưởng. Đẹp trai, phong độ, nhà xe đầy đủ, nhưng Minh mắc một “căn bệnh” nan y: Sợ…
30t có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ…
Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của bạn gái thành tài. Ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận
Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay…
End of content
No more pages to load