×
×

Người phụ nữ mang thai nhíu mày. “Tôi đang mang bầu, em biết không? Leo lên tầng trên nguy hiểm lắm.”

NỮ SINH TỪ CHỐI NHƯỜNG GIƯỜNG CHO BÀ BẦU TRÊN TÀU – VÀ TỜ GIẤY KHIẾN CẢ TOA CHẾT LẶNG

Tôi kéo vali bước lên toa tàu số 7 vào buổi chiều muộn. Đây là chuyến tàu cuối trong ngày, đưa tôi từ thành phố về lại quê để tái khám sau cuộc phẫu thuật cột sống cách đây hai tuần. Tôi giấu lớp nẹp cố định dưới áo phao rộng, từng bước một cố không để ai chú ý đến lưng mình. Bác sĩ dặn tôi phải nằm thẳng, hạn chế leo trèo. Vì thế, khi đặt vé, tôi đã cố gắng mua cho bằng được giường tầng dưới. Chỉ có vị trí đó tôi mới có thể chịu đựng được hành trình hơn mười tiếng.

Toa tàu không đông lắm, nhưng mùi thức ăn, tiếng nói chuyện và tiếng bánh sắt nghiến lên đường ray tạo một không khí đặc trưng mà tôi luôn cảm thấy vừa quen vừa nghẹt thở. Tôi tìm đến giường số 17 – giường tầng dưới bên trái. Một chỗ khá ổn, gần cửa sổ.

Tôi đặt vali xuống, thở phào. Đôi chân đã bắt đầu run lên sau cả ngày đi lại.

Chuyến tàu chậm rãi lăn bánh. Tôi nằm xuống, kéo nhẹ chăn, mắt bắt đầu ríu lại. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi nghe tiếng ai đó lên tiếng phía đầu toa.

“Chị ơi, chị nằm tầng dưới nhé? Phòng bên thiếu giường dưới cho bà bầu, chị nhường giùm được không?”

Tôi giật mình mở mắt.

Trước giường tôi là một phụ nữ tầm ba mươi tuổi, bụng bầu khá lớn, bên cạnh còn có một chị nhân viên toa tàu. Một vài hành khách tò mò cũng quay sang nhìn.

Tôi ngẩng người dậy chậm chạp. Lưng đau thắt lại một cách buốt nhói.

“Em… xin lỗi, nhưng em không đổi được,” tôi nói nhỏ.

Người phụ nữ mang thai nhíu mày. “Tôi đang mang bầu, em biết không? Leo lên tầng trên nguy hiểm lắm.”

Tôi cắn môi. “Em hiểu… nhưng em thật sự không đổi được. Em có lý do riêng.”

Tiếng xì xào lập tức nổi lên ở những giường xung quanh.

“Con bé này vô cảm ghê.”

“Bầu bí mà không nhường thì còn gì là người.”

“Thời nay sinh viên ích kỷ thật.”

Người phụ nữ bầu thở dài rõ to, như cố tình cho cả toa nghe.

“Chị không ép, nhưng em nghĩ lại coi? Chị đi xa nhà, lại mang bầu, em có mỗi việc leo lên trên mà cũng không chịu.”

Tôi cúi mặt. Đôi tay đặt lên chăn đang run lên thật sự. Không phải vì sợ bị mắng – mà vì tôi… không thể. Tôi không thể leo lên tầng trên dù chỉ là một bậc. Vết mổ sau lưng còn chưa liền. Bước lên quá cao một nhịp thôi cũng có thể làm xương lệch lại.

Chị nhân viên toa tàu nhìn tôi, vẻ hơi khó chịu. “Em đổi giùm đi, cũng là tạo điều kiện cho người ta một chút.”

Tôi cố gắng nói lần nữa: “Em thật sự không thể leo lên được.”

Một bác đàn ông giường đối diện xen vào:
“Không leo được thì bò từ từ cũng được con ạ, người ta bầu bí thế kia…”

Cả toa bắt đầu náo loạn. Mỗi người một câu, như những mũi kim nhỏ đâm vào tai tôi.

“Sinh viên thời nay sống lạnh lùng.”

“Nhìn cũng xinh xắn mà lòng dạ…”

“Nản.”

Tôi chỉ biết im lặng. Lưng tôi đau đến mức chỉ cần ngồi thêm một chút là toát mồ hôi. Mọi lời giải thích nghẹn cứng trong cổ. Tôi không muốn kể giữa cả chục con người rằng mình vừa phẫu thuật cột sống. Tôi không muốn đem bệnh tật của bản thân ra để “chứng minh” rằng mình không sai. Tôi mệt mỏi. Tôi chỉ muốn về nhà.

Thấy tôi không nói gì, người phụ nữ mang thai lắc đầu bực dọc rồi bước về cuối toa. Nhưng tiếng xì xào thì vẫn còn đó, dai dẳng như tiếng ong vo ve.

Tôi quay mặt vào tường, hít sâu. Nhưng không thể ngủ.


Tàu chạy suốt đêm. Tôi nằm bất động, mỗi lần trở mình là một lần đau rát. Những lời nói lúc nãy vẫn vang bên tai, như những vết cào xé.

Đến gần ga nhỏ ở tỉnh nhà, tôi bắt đầu thu dọn đồ. Tàu dừng trong bốn phút. Tôi không muốn chậm trễ. Tôi nhấc vali xuống đất, rồi nhìn giường của mình lần cuối.

Tôi lấy từ túi áo một tờ giấy gấp bốn, đặt ngay ngắn lên gối. Một lúc lâu mới rời mắt khỏi nó. Tôi không để lại lời trách móc, cũng không muốn giải thích dài dòng. Nhưng tôi biết, họ cần hiểu.

Khi bước xuống tàu, lưng tôi đau đến mức phải vịn vào thành cửa. Nhưng ít nhất… tôi sắp về đến nhà.


Ngay sau khi tôi rời đi, trong toa tàu vẫn còn xôn xao chuyện từ tối qua. Người phụ nữ mang thai ở giường cuối toa cau có:

“Thật sự em không hiểu nổi tụi nhỏ giờ. Lên tàu chỗ có mỗi vậy mà cũng không giúp nổi người ta.”

Bác đàn ông lúc trước cũng hùa theo:

“Tao nhìn thấy nó khỏe mạnh mà. Đứa nào tin nó không leo được?”

Một cô gái trên giường tầng trên bĩu môi: “Thời buổi này ai cũng ích kỷ, ai cũng có ‘lý do riêng’ hết.”

Đúng lúc đó, nhân viên toa tàu đi ngang và trông thấy tờ giấy trên gối giường 17.

Chị ta nhặt lên. “Ủa, cô bé để quên gì nè.”

Cả toa lại chú ý.

Chị ta mở tờ giấy ra. Chỉ vài dòng chữ đơn giản, nắn nót.

Chị đọc thành tiếng.

“Em không từ chối vì ích kỷ. Em vừa mổ cột sống, bác sĩ dặn tuyệt đối không được leo cao hay ngồi lâu.
Hôm nay em về quê tái khám.
Em xin lỗi vì không thể giải thích khi mọi người trách móc.
Chúc chị mẹ tròn con vuông.”

Cả toa im phăng phắc.

Không ai nói thêm một tiếng nào.

Người phụ nữ mang thai đứng chết lặng. Mắt chị chớp liên tục.

Bác đàn ông lúc nãy đỏ bừng cả mặt, tránh ánh mắt của mọi người.

Cô gái trên tầng trên khựng lại, nắm chặt mép giường.

Một ông cụ đầu bạc nằm ở giường kế bên chậm rãi nói, giọng trầm và run:

“Con bé đó… tối qua trở mình còn cố nén không rên một tiếng. Tôi nghe thấy. Lưng nó chắc đau lắm.”

Một hành khách khác lẩm bẩm: “Nếu là tôi… chắc tôi cũng không dám leo lên.”

Chị nhân viên toa tàu thở dài nặng nề. “Tôi… tôi không biết em ấy bệnh như vậy.”

Người phụ nữ mang thai ngồi xuống, tay xoa lên bụng mình. Giọng chị nhỏ đến mức như tự nói cho chính mình nghe:

“Giá như… giá như tôi hỏi kỹ hơn.”

Không gian nặng nề đến mức nghe rõ tiếng bánh tàu nghiến lên đường sắt.


Tàu tiếp tục chạy về đêm, nhưng toa tàu số 7 chìm trong sự im lặng khó tả. Không còn ai bàn tán chuyện gì nữa. Thỉnh thoảng ai đó lại nhìn về giường số 17 – giờ chỉ còn chiếc gối phẳng với tờ giấy gấp lại ngay ngắn.

Một cô gái trẻ khẽ nói: “Sao lúc đó mình nỡ nói những lời đó ta…”

Một bác lớn tuổi chen vào: “Áp lực đám đông đó con. Khi nhiều người trách, mình dễ trách theo. Mà quên mất người ta cũng có nỗi khổ riêng.”

Lời bác nói khiến ai cũng cúi đầu.


Gần sáng, tàu chuẩn bị vào ga lớn tiếp theo. Trời hửng một vệt sáng mỏng như sợi chỉ cắt ngang màn đêm. Trong ánh sáng ấy, tờ giấy trên gối giường 17 vẫn nằm đó, im lìm, nhưng nó như nặng thêm cả tấn cảm xúc.

Chị nhân viên toa tàu bước đến, gấp lại thật gọn, rồi giữ bên mình. Có lẽ chị sẽ nhớ chuyện này rất lâu – như một bài học nghề, và như một bài học làm người.

Còn những hành khách đêm ấy, khi kể lại câu chuyện, ai cũng sẽ hạ giọng ở đoạn cuối.

Vì đôi khi…

Không phải lúc nào người im lặng cũng là người sai.
Và không phải lúc nào người cần giúp đỡ nhất… cũng là người đang mở miệng yêu cầu.

Họ đã phán xét một cô gái không nói một lời, nhưng lại không biết rằng chính sự im lặng ấy đang gồng gánh nỗi đau mà họ chẳng ai nhìn thấy được.


Còn tôi – người rời toa tàu trước năm phút – không biết rằng sau lưng mình là cả một toa tàu lặng thinh trong hối hận.

Tôi chỉ biết rằng, có những nỗi đau không cần phô bày.

Và có những điều… chỉ nên nói ra bằng một tờ giấy nhỏ đặt lại trên chiếc giường mà mình đã nằm suốt một đêm dài.

Related Posts

Our Privacy policy

https://top10newz.com - © 2025 News