Tôi vừa nhận việc ở công ty được tròn một tháng. Một công ty truyền thông lớn, cạnh tranh khốc liệt — thế mà tôi lại được chị giám đốc để mắt tới. Sau khi xem sơ yếu lý lịch, chị đích thân gọi tôi lên phòng, hỏi han đủ chuyện, rồi chỉ vài ngày sau đã quyết định cất nhắc tôi lên vị trí quản lý nhóm truyền thông nội dung.
Mọi thứ diễn ra quá suôn sẻ khiến tôi không khỏi choáng ngợp. Đồng nghiệp nhìn tôi bằng ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa nghi hoặc. Tôi tự hỏi — tại sao chị lại tin tưởng tôi nhanh đến thế?
Rồi một đêm mưa, điện thoại tôi reo. Là chị giám đốc.
Giọng chị khàn khàn qua đầu dây:
– Em ơi, chị bị ốm, đang sốt cao, em có thể mua giúp chị ít thuốc cảm rồi mang qua nhà không?
Tôi thoáng ngần ngại, nhưng nghe giọng chị yếu ớt, tôi vội khoác áo mưa, chạy đi mua thuốc rồi bắt taxi đến địa chỉ chị gửi.
Căn nhà của chị nằm trong một khu biệt thự yên tĩnh. Đèn trong nhà hắt ra ánh vàng mờ ấm áp. Tôi gõ cửa, không ai đáp. Cửa khép hờ, nên tôi nhẹ nhàng đẩy vào.
Bên trong, không gian tĩnh lặng đến rợn người. Mùi thuốc sát trùng nhẹ thoảng trong không khí. Trên bàn, ly nước còn bốc hơi, chứng tỏ chị vừa ở đây. Tôi đặt túi thuốc xuống và khẽ gọi:
– Chị ơi, em mang thuốc đến rồi.
Không tiếng trả lời. Tôi bước sâu vào trong, đến phòng khách. Và rồi… tôi khựng lại.
Trên tường, giữa hàng loạt khung ảnh, có một bức khiến tim tôi như ngừng đập.
Một cô bé nhỏ khoảng tám tuổi, đứng cạnh một đứa trẻ khác — là tôi, hồi còn bé.
Bức ảnh ấy… chính là bức mà mẹ tôi từng kể — chụp vào năm tôi năm tuổi, trước khi chị gái tôi bị lạc trong một vụ cháy khu tập thể.
Tôi run rẩy tiến lại gần, nhìn rõ nét mặt cô bé ấy. Không thể nhầm được. Là chị tôi. Là người mà gia đình tôi đã tìm suốt hai mươi năm qua.
Phía sau tôi, giọng nói quen thuộc vang lên, khẽ run:
– Em… nhớ ra rồi à?
Tôi quay lại, thấy chị giám đốc đứng đó, tay vẫn còn cầm khăn lau, ánh mắt đỏ hoe.
– Chị biết em ngay từ lúc thấy họ tên trong hồ sơ… – chị nghẹn ngào – nhưng chị sợ nói ra em không tin.
Tôi lặng đi, tim đập loạn nhịp. Cả hai chị em nhìn nhau giữa căn phòng tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên.
Tôi bỗng hiểu vì sao chị nâng đỡ tôi, vì sao tôi luôn cảm thấy một sự gần gũi lạ lùng trong ánh mắt chị.
Hóa ra, mọi “may mắn” của tôi suốt tháng qua — là sợi dây máu mủ âm thầm kéo hai chị em về bên nhau, sau hai mươi năm lạc mất.
Và đêm ấy, dưới ánh đèn vàng nhòe mưa, tôi gọi lại hai tiếng tưởng chừng đã quên mất từ lâu:
– Chị Hai…
News
Vì ở nhà một mình nên tôi khá lo lắng không biết là ai. Nhìn qua mắt mèo, tôi ng/ỡ ng/àng thấy bố chồng của mình…
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Khoảng hai tuần trước, chồng đi công tác xa nhà. Tối hôm đó nửa đêm trời mưa gió, tôi bất ngờ nghe tiếng gọi cửa, tôi ra mở thì…
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông đang gọi tên tôi….
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
Nhà tôi và anh hàng xóm này khá thân quen với nhau, cũng thường xuyên nói chuyện vì thế tôi yên tâm mở cửa cho anh ấy….
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
Vì sợ vợ có tiền ra ngoài tìm đàn ông, mỗi tháng tôi chỉ gửi cho cô ấy 8 triệu chi tiêu. Nếu vợ cần thêm thì phải nói tôi biết dùng tiền để làm gì…
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Sau đó tôi nghe bạn bè nói cứ để vợ ở nhà một mình thì có ngày bị c/ắ/m s/ừ/ng lúc nào không hay. Tôi nhìn vợ vẫn còn trẻ mà trong lòng không yên…..
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
End of content
No more pages to load