Anh Khải, 28 tuổi, làm tài xế riêng cho nhà ông Thắng, một đại gia chuyên đầu tư bất động sản ở khu Nam Sài Gòn.
Người phụ nữ mà anh đưa đón mỗi ngày là bà Hương, 57 tuổi – vợ hợp pháp của ông Thắng, nổi tiếng sang trọng và kín tiếng.
Ban đầu, công việc chỉ đơn giản là đưa bà đi spa, đi chùa, hoặc qua nhà bạn thân. Nhưng dần dần, Khải nhận ra có điều gì đó rất khác ở người phụ nữ ấy.
Dưới ánh đèn vàng trong xe, khuôn mặt bà Hương hiện lên với nụ cười vừa hiền, vừa buồn, đôi mắt nhiều khi nhìn ra ngoài cửa kính mà rưng rưng như đang giấu một chuyện gì rất sâu.
Rồi một đêm, khi bà bảo:
“Lái xe ra ngoại ô đi, tôi muốn hít thở chút không khí…”
Khải cứ thế lái. Cả hai im lặng, chỉ có tiếng radio phát nhạc Trịnh cũ.
Đêm ấy, bà Hương ngồi sát lại gần, nói nhỏ:
“Cậu có tin là có những người cả đời sống trong nhà to, nhưng vẫn thấy mình bị nhốt trong chiếc lồng không?”
Khải không đáp. Nhưng từ khoảnh khắc ấy, anh biết trái tim mình không còn bình yên nữa.
Từ đó, mỗi tối, bà đều nhắn tin ngắn gọn:
“Đi nhé, chỗ cũ.”
Và họ lại lái xe ra một khu đất trống ven biển, nơi chỉ có tiếng sóng và mùi gió mằn mặn.
Không ai nói gì, chỉ ngồi đó, đôi khi bà bật khóc, còn Khải ngồi lặng im nhìn.
Một đêm, trong tiếng sóng vỗ, bàn tay bà khẽ nắm lấy tay anh. Cảm giác ấm áp run rẩy ấy khiến cả hai đều biết, họ đã đi quá xa rồi.
Suốt ba tháng liền, đêm nào cũng vậy — ba tiếng đồng hồ, không thiếu một hôm.
Ông Thắng bắt đầu sinh nghi.
Một tối, ông bảo quản gia:
“Bà ấy đi đâu mà tối nào cũng phải ra ngoài ba tiếng? Mày xem GPS của xe đi.”
Nhưng lạ thay, tín hiệu định vị toàn bộ bị xóa sạch.
Ông nghi ngờ Khải, nhưng vẫn giả vờ bình thản.
Tối hôm ấy, ông thuê người lái xe khác bám theo từ xa.
Đến khi chiếc xe Mercedes của vợ dừng lại giữa một khu đất trống sát biển, ông lạnh người thấy… vợ mình bước ra, cùng gã tài xế, tay trong tay.
Ông run rẩy, rút điện thoại định chụp lại — nhưng ngay lúc đó, bà Hương quay đầu.
Ánh đèn xe rọi lên khuôn mặt bà.
Bà không hoảng sợ, không thanh minh, chỉ nói một câu khiến ông đứng chết trân:
“Anh theo dõi tôi à? Còn tưởng anh quên chỗ này rồi.”
Câu nói ấy như nhát dao xoáy vào tim ông Thắng.
Chính ở nơi này — 30 năm trước — ông từng đưa người tình đầu tiên của mình ra biển, rồi bỏ rơi cô ta khi cô mang thai.
Và giờ, ông mới sực hiểu: người phụ nữ ấy… chính là bà Hương – người ông cưới, mà không bao giờ nhận ra quá khứ của cô.
Còn Khải – gã tài xế trẻ – không hề biết rằng bà Hương đưa anh đến đây không phải để yêu, mà để “thay thế ký ức”, để nhìn thấy trong anh bóng dáng người đàn ông đã phản bội mình năm xưa.
Đêm đó, giữa tiếng gió biển rít lên từng cơn,
ông Thắng chỉ đứng lặng nhìn hai người họ,
nước mắt tràn ra – không rõ vì đau, hay vì lần đầu tiên trong đời, ông hiểu thế nào là sự trả thù im lặng của một người đàn bà từng bị tổn thương đến tận cùng.
News
Và mỗi tháng, tiền sinh hoạt của tôi sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 100 triệu đồng. Tôi ngồi lặng hàng giờ. Đêm đó, tôi nhìn hai con ngủ say, nhìn bức tường gia đình treo đầy hình chúng tôi cười rạng rỡ trong những chuyến du lịch
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Đám cưới tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới khá lớn, không phải hạng sang bậc nhất, nhưng cũng không hề rẻ. Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Bà nội im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà gật đầu. Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load