News

Tôi hiểu ra một điều, rất muộn nhưng cần thiết: Làm con, có thể nhẫn. Làm chồng, làm cha, không thể yếu.

Tôi nhớ rất rõ cái buổi sáng vợ tôi sinh con. Trời mưa lất phất, bệnh viện đông nghịt người. Tôi ngồi ngoài hành lang, tay cầm ly cà phê nguội ngắt, lòng thấp thỏm như lần đầu bước vào…

Bà mở mắt, nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt ấy giờ không còn sắc sảo như thuở trước, nhưng vẫn có cái gì đó khiến tôi quen với việc cúi đầu.

Tôi Chăm Mẹ Chồng Ung Thư Suốt 10 Năm. Đến Ngày Sinh Nhật 40 Tuổi, Chồng Đặt Trước Mặt Tôi Đơn Ly Hôn Tôi tròn bốn mươi tuổi vào một ngày mưa tháng bảy. Mưa Sài Gòn không lớn, chỉ…

Tôi tên Thu, năm nay bốn mươi lăm tuổi. Lấy chồng hơn hai mươi năm, làm dâu nhà này cũng ngần ấy thời gian.

1. ĐÊM MUỘN TRÊN CON ĐƯỜNG QUEN Hôm đó là tối thứ bảy. Tôi tan ca lúc gần mười giờ. Xưởng may nhận đơn gấp cho kịp giao hàng trước rằm, công nhân phải tăng ca liên tục suốt hai…

Sáng mồng Hai, tôi gọi Tuấn ra sau vườn. – “Anh nói thật với em đi. Anh cho má bao nhiêu?”

1. CÁI TẾT THIẾU MỘT ĐIỀU QUEN THUỘC Tôi tên Hà, năm nay bốn mươi tám tuổi. Lấy chồng đã hai mươi lăm năm, sống với nhau từ thời còn đi xe đạp, ăn cơm độn khoai. Chồng tôi –…

Làm dâu không có nghĩa là đánh mất quyền làm người. Nhẫn nhịn không đồng nghĩa với chịu đựng mãi mãi.

1. NGÔI NHÀ CẤP BỐN VÀ BA NGƯỜI PHỤ NỮ Ngôi nhà cấp bốn nằm sát mé kênh, mái tôn cũ kêu lộp bộp mỗi khi mưa lớn. Căn nhà ấy, người ngoài nhìn vào nghĩ là nhà của bà…

– “Nhớ chứ. Tui còn thấy lạ vì cậu đó cứ nhìn trước ngó sau…” Tôi lảo đảo bước ra khỏi tiệm vàng. Tai ù đi. Mọi nghi ngờ đã thành sự thật.

MỞ KÉT LẤY VÀNG BÁN CHỮA BỆNH CHO CHA, VỢ CHỒNG TÔI BÀNG HOÀNG PHÁT HIỆN HAI CÂY VÀNG ĐỂ DÀNH CẢ ĐỜI ĐÃ “KHÔNG CÁNH MÀ BAY”, VÀ SỰ THẬT ĐAU LÒNG PHƠI BÀY SAU CÁNH CỬA NHÀ TƯỞNG…

End of content

No more pages to load

Next page